Chuyển đến nội dung chính

#1TND - Tình ngây dại "Hội chứng trai tân"



- “Bốp bốp .. “

Hai cái dép lào lao vào mặt tôi, choáng váng mặt mày, vội gạt đám bụi đất trên khuôn mặt điển trai tôi đứng dậy cười khoái chí.

-  “Giỡn thôi mà, làm gì ghê vậy mầy!!”

“Bốp bốp…” Thêm một cái cặp vào mặt, tôi kéo quần và chạy ra khỏi cửa cười ha hả.

Bọn con gái thật khó hiểu, nhỏ bạn tôi – Ngọc Trinh, nó vừa bị thằng bạn trai “đá”, khóc om sòm cả lớp, tôi quan tâm tôi hỏi:”Thế còn giữ được cái tên của mình không!” thì ngay lập tức ăn dép vào mặt, đôi khi con gái có vẻ quan tâm đến chữ trinh trắng, có đứa thì thơ ngây thích người ta nhìn mình như những cô bé còn tân, còn tụi con trai thì sao nhỉ, nếu mà là con trai á! Thì đừng có mà vui khi được gọi là trai tân à!

Cái từ "trai tân", nghe có vẻ cao quý lắm, bởi bạn sẽ là những anh chàng ngây ngô thật thà, chăm học và đọc sách, yêu một cách lãng mạn và chung tình, chẳng ra làm sao, tôi nghĩ đó là một hội chứng, mà hội chứng thì ắt phải nguy hiểm, và có bệnh thì cần phải chữa, bệnh có thể quanh ta mà khó phác giác được, để tôi nói về cái hội chứng này cho mà nghe.

Đơn giản là những gã trai tơ chưa bao giờ được tiếp xúc với gái một cách cơ bản, thay vì nắm tay đi dạo, mi lên đôi môi hay ôm gái theo kiểu nhẹ nhàng tình cảm thì chúng lại chỉ dừng ở việc nhìn và hành động trong trí tưởng tượng của chúng, bọn này luôn hoan tưởng rằng tình yêu sẽ giống như phim hàn xẻn và khi phang phập các thể loại Fáp Mỹ thì cứ như trong Jav vậy, nặng hơn chúng nghĩ rằng các cốt truyện biến thái trong Hentai có thể diễn ra hằng ngày, xung quanh chúng và bản thân đôi khi lại trở thành nhân vật chính.


Bạn có phải luôn tưởng tượng thái quá như vậy, hội chứng này cho thấy rằng, những bé trai trong trắng của chúng ta luôn:

  1. Tin rằng để có thể rủ rê cô nàng của mình đi chơi cũng khó khăn như xử lý bom hạt nhân vậy.
  2. Cho rằng cô ta thích bạn chỉ vì họ cho bạn mượn đồ, hay đôi khi thức khuya chat cùng bạn (đừng tưởng lầm nhá, chẳng qua là vì lịch sự hoặc khung giờ đó không có ai nói chuyện thôi).
  3. Tin tưởng vào mấy bài hát với ca từ “Con gái nói không là có và nói có là không”.
  4. Tin rằng tình yêu là dựa vào duyên số (Bạn ơi, nếu không mở lời yêu hay lạnh lùng bên ngoài thì hãy nuôi một con chó hoặc mèo để làm bạn nhé, kiểu như người yêu không có nhưng chó thì phải có một con ấy).
  5. Hoang tưởng rằng cô gái nào cũng còn zin.
  6. Suy diễn rằng bất cứ đưa con gái nào hay nói chuyện thân mật với trai đều là đũy.
Bạn có bị như vậy không, nếu không xin hãy cẩn thận hơn, tôi e ngại rằng đôi khi không có triệu chứng gì có thể là khởi đầu của một căn bệnh nặng, vậy xin hãy tránh xa các suy nghĩ như trên và hòa nhập vào thế giới tình yêu bình đẳng này, yêu một cách khoa học và có tư cách. Hiển nhiên xóa bỏ hội chứng này sẽ tăng thêm phần trăm cưa gái và hạn chế khả năng tự phang phập một mình của các bạn, chúc vui vẻ.


28/01/2015 NDGBAO

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...