Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Du học Canada

PHAI MÀU

Mỗi lần chán đời là tôi lại muốn... đi, ấy có chết không!? Nếu có tiền thì cái đi ấy lắm khi nhiều hay ho và thú vị, đôi khi còn được nâng lên tầm hành trình "Chữa lành"; Còn khi không một bạc cắc ấy! Thì chỉ có thể là...Cái đi mà con người ta thường cho là hành xác, hoặc là...đi tu khổ hạnh...tệ hơn, theo miệng lưỡi đời có nghĩa là... một kẻ đương lang thang. Thế mà tôi vẫn đi, trong muôn trùng những bất cập đang xảy đến cuộc đời, hết giấy tờ, không việc làm, chưa được đi học, cuộc tình rối bời, cuộc sống nhạt nhoà! Thế là đi đâu, giữa cái cõi ta bà tạm bợ này, khi mà mọi thứ để chạm đến hay đặt chân đến thì phải...Tiền. Thế là đi về nhà! Nhà tôi cũng chẳng xa xôi như quê hương bên kia nữa quả địa cầu, nhà đơn giản là nơi có ba có mẹ, có người thương yêu mình. May thay, những người đó ở cách tôi, chắc tầm 4 tiếng bay. Thế là tốn mỗi cái tiền vé, tôi đã tự nghiễm nhiên cho mình cái danh xưng cho chuyến đi chán đời thành "Hành trình chữa lành". Mà chữa được cái gì nữ...

TỨC BỤNG

Hổm rầy, cảm giác cái bụng cứ khó chịu, đặc biệt là từ sau chuyến đi mẽo về. Nếu mà đi xuất khẩu lao động, cầm chân người ta hay, bưng phở, làm hãng thì hẵn cũng không đến nỗi ảnh hưởng đến sức khoẻ. Khổ cái cả chuyến đi, chỉ toàn là ăn với ngủ suốt hai tuần liền. Làm thân hình phì nhiêu đã lâu, phải thành ra núc níc. Cái bụng phình to, ở người phụ nữ đang hiếm muộn, có thể là niềm vui khôn tả; Thế nhưng đau đớn thay, nếu ở một người đàn ông tuổi trung niên, hẵn là một điềm báo chẳng lành về sức khoẻ đang tới. Trong chuyến đi đến viện bảo tàng, bất chợt nhận ra, chính tôi cũng là một tác phẩm nghệ thuật! Từ Mỹ về, những tưởng sẽ lao đầu vào công việc, sẽ tập ăn ít, để cho ốm o, để cho heo mòn đi cái thân xác phàm tục, đặng lấy lại cái góc mặt V line như thầm ước, nhưng không! Đi làm được dăm ba bữa là những kèo rũ ăn, mà nào phải ăn uống gì nhẹ nhàng thanh đạm, gặp đám bạn ốm đói, chúng nó rũ toàn ăn buffet, all you can eat... Những lần ăn, mà phải nào để ăn, tưởng chừng bản thân chỉ n...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...

LÃNG QUÊN!

"Những điều không cần nhớ thì chớ phải lưu tâm!". Là chính tôi đã tự dặn lòng sống theo kiểu như vậy cho đời thêm thanh thãn, bớt âu lo. Khí hậu ở Toronto dù được cho là có đủ bốn mùa, xuân hạ thu đông; nhưng đối với tôi, đa phần là những khoản thời gian lạnh lẽo, như cái mùa hè đẹp đẽ năm nay, chưa kịp lên kế hoạch đi picnic ngắm hoa thì đã vội vào cuối hè. Mà đã gần sang thu đâu, tiết trời lại nhanh lùa về những cơn gió lạnh, rãi chút mưa mây cuối chiều làm cho dư vị mùa hè vừa qua chỉ còn là những ký ức mờ nhạt. Còn gì sung sướng hơn khi đương lạc lõng giữa cái nơi đất khách, trong một chiều mưa lạnh cuối hè, chạy ngay vào tiệm Việt, gọi một tô phở nóng hổi. Đi ăn ở cái xứ này, không cần phải thật ngon cho cam, chỉ cần tiện đường, vì hơn bao giờ hết, những kẻ tha phương mới hiểu được câu thời gian là vàng bạc. Nghe quảng cáo trên mạng thấy bảo có tiệm phở mở khuya, lại gần chỗ mình hay cà phơ, thì tôi tức tốc ghé ngay, lại đúng lúc những cơn mưa mới rơi tí tách, thế là nhi...

VÒNG LẶP!

Được một hôm nghỉ hiếm hoi, trong một sáng mùa hè đẹp trời, tại một quán cà phê quen thuộc, nghe một bản nhạc khá bắt tai, với một góc nhìn ưa thích giữa cái nắng đầu ngày, có một người đang ráng nốt chương cuối của bộ truyện tranh "All you need is kill" khi đọc dở từ tối qua, một kết thúc buồn của bộ truyện làm người đọc phải tự vấn chính mình: Có khi nào tôi cũng đang ở trong vòng lặp của bản thân? Hay đúng hơn, ai cũng sẽ có một vòng lặp của riêng mình trong cuộc đời này! Góc quen thuộc tại Tô thành, hẵn ai từng ở đây lâu cũng sẽ biết góc cà phê nào! Nếu như đã từng vô tình lướt qua, hoặc có ai gợi ý về chuổi ký sự "Ngày 8 tiếng, đời công sở" cùng trong blog này, hẵn bạn cũng đã có cái mườn tượng được ý nghĩa đại khái về vòng lặp, của một anh nhân viên quèn chập chững từ ngày đầu mới ra trường. Và giờ đây khi đương ngồi viết ra những dòng sau, anh nhân viên ấy lại chỉ vừa thoát khỏi vòng lặp kia chỉ để bước chân vào một vòng lặp khác, cái điều khác chăng chỉ là...

Sau cơn mưa!?

Trong cơn ngái ngủ sau một ngày dài làm việc quần quật gần 12 tiếng, cộng thêm những đêm liên tiếp trước đó tăng ca không ngủ, đã làm một anh thanh niên trông ra một người già, với những quần thâm ở kẻ mắt như một tên nghiện thiếu thuốc, những nếp nhăn hằng lên tráng trông như hình ảnh những nhà bác học đang vò đầu suy tư; còn anh, sự suy tư của anh có chăng chỉ loanh quanh 4 chữ: Cơm áo gạo tiền! Quán cà phê Promenade, toạ lạc tại Navigator of the Sea, ngồi mỗi ngày vì uống miễn phí Một con người mà trên cười ra thấy mỗi hàm răng, dưới đếm chỉ được đúng hai hòn dái như anh, thì chuyện đang lắc chảo rửa chén ở phương trời tây hoa lệ, nơi cách quê nhà gần nữa vòng trái đất đã là một phước lành cao sang mà đấng trên mang đến, bất chấp hình ảnh quần tây áo cổ cồn trắng thời còn đi làm văn phòng ở xứ biển quê nhà.  Một điều xa xỉ như vậy đã thành sự thật thì còn gì thêm để mộng tưởng; nhưng không! Vì đời người vốn là những chuỗi dài mơ mộng, sau mỗi lần đạt được điều gì đó không tưởng,...

Trung bình khá!!

Đang đứng cắt đống rau củ từ sáng tờ mờ, cái cù lẳng đã gần rớt ra ngoài, còn cái cổ thì sắp trẹo qua một bên vì quá mỏi, thì một cha nội đứng bên đột nhiên réo lên, làm cho anh thanh niên đang chuẩn bị ngáp phải vội đóng mồm, cái cổ đang lệch phải dựng thẳng dậy, dỏng tai nghe. "Ê Hên-rì, kiểm tra tin nhắn kìa, có điểm rồi", anh trai trung niên - một vợ và sắp có một con, đứng bên tôi nhắc lớn. Tức thì, vứt con dao qua một bên, tôi cũng lọ mọ chọt tay vào cái túi quần đã sờn rách, kéo nhẹ, sợ kéo mạnh rách cái quần. Bấm ngay vào mục tin nhắn, trong đầu không quên tự khấn vái, nhập tâm như một nhà sư đương nhập định.  - "Adou, đủ điểm," tôi réo lên, kéo thêm chút nữa cho đủ trọn cả tin nhắn, con điểm tiếng anh phần nói của tôi vừa đủ điểm mong muốn, trong khi các phần khác so với mấy đợt thi trước không giảm là bao, thế là vừa đủ điểm để kiếm cái thẻ PR (Permanent Resident) tại xứ Cà, tôi thầm nghĩ. Ấy là mới thầm nghĩ, thế nhưng đừng quên trò đời vốn những cuộc trá...

SINH NHẬT TUỔI 30

Hm! Cái tuổi 30 kia, nếu nhắm mắt, rồi vội chợt mở, quả thật trôi nhanh trong tích tắc; Nếu nghiềm ngẫm những hoài niệm, sống đăm chiêu suy tư, tỉnh cơn mộng, nhận ra đã hoá thành một nữa đời người. Đi ăn chờ đồ lâu quá, buồn ngủ tính chợp mắt một chút, mà chụp hình trắng đen thành ra hơi deep. Nếu như cứ ăn mày quá khứ thì chẳng thể nào sống tiếp được những tháng ngày tiếp theo, dù rằng quá khứ cũng không quá hào nhoáng, nhưng ít ra cũng chưa quá tồi tệ. Nên sự lựa chọn này, tôi nghiễm nhiên chọn việc chào đón tuổi mới, xem như là một chặng đường mới. Và qua bài này cũng là cái đánh dấu chấm hết cho hashtag #Tôi trước 30 , nếu như các bạn có đang đọc và theo dõi cái blog này những năm tháng qua. Năm nay, đón tuổi 30, thật vui vì cuối cùng mẹ tôi cũng nhớ ngày sinh nhật của tôi, và cũng là lần đầu bên xứ người, tôi được tặng quà sinh nhật. Tất nhiên không nhảy cỡn lên vui sướng khi nhận quà, tôi chỉ, tự trào dâng một cảm giác xúc động nhất thời, vì có người không chỉ nhớ đến sinh nhật ...

Bốn mùa thay lá

Trong góc cà phê quen thuộc, khi cơn mưa rào giữa mùa xuân, báo hiệu sự tiếp nối chút hơi lạnh tàn từ Đông, để sẵn sàng cho một mùa Hạ nắng rực, rơi tí tách, cùng lúc ấy, mùi cà phê sộc vào mũi cùng tiếng máy xay bên cạnh, đan xen tiếng ồn từ dòng người quá bộ vội chạy vào quán tránh mưa, sự hỗn tạp đã giúp tạo nên một không gian trần tục...khá dễ thương. Khác với lúc ở Việt Nam, có mỗi hai mùa mưa nắng, từ lúc đặt chân lên xứ Cà, trãi qua hai năm, cùng bốn mùa với cái tiết trời và khung cảnh thay đổi rõ rệt, làm cho những con người vô cảm phải trở nên đa cảm, mỗi cảm xúc cứ theo khí trời mà đổi thay, như cây thay màu, đổi lá mỗi mùa xuân hạ thu đông. Cá nhân tôi đã từng có cái háo hức của kẻ khách lạ khi lần đầu tiên chiêm ngưỡng cảnh sắc mùa Thu rõ rệt ở đất khách quê người, rồi lại nhanh chóng chợt u buồn trong tiết trời u ám, giá buốt cảnh Đông sang, nhưng rồi chỉ trực chờ khi Xuân đến, một chút vui nhẹ trỗi dậy trong những ngày nắng chói chang dù cho vẫn còn chút hơi lạnh, và rồi ...

Chó cắn

Luôn có một con chó vô hình nào đó trên đường đời, chỉ chực chờ ta đã bị cắn trước đó, thì nhảy bổ vào cắn lại chỗ đã bị cắn, làm cho một niềm đau được nhân ra thêm nhiều nỗi đau khác. Cu Đen cũng đã có chung một tình cảnh như vậy, sau khi mở email kiểm tra mỗi buổi sáng, như một thoái quen thường lệ của một người trẻ sắp thành công muộn. Chiếc email từ công ty mà cu Đen đã nộp đơn xin việc và đang trông ngóng cái lời đáp đồng ý từ nhà tuyển dụng. Nhưng không! Vì đời đâu có dễ ăn như thế! Nội dung email là một tràn những kính ngữ, câu từ dài lê thê với những nội dung rườm rà để tô vẻ cái cái nội dung giản đơn "Bạn rất tốt, nhưng chúng tôi rất tiếc". Ấy thế là mộng ước đi làm công ty văn phòng đã tan thành mây, vì đây là cái công ty cuối cùng trả lời sau hàng loạt lời từ chối từ mấy chục cái email xin việc khác. Mãi ngồi rà lại email, xem cố vớt vát cái thư báo đậu tuyển dụng nào không, thì định mệnh thay, thằng bạn cùng nhà đã cất tiếng hỏi "Mày chưa đi làm hả?". Cu...