Luôn có một con chó vô hình nào đó trên đường đời, chỉ chực chờ ta đã bị cắn trước đó, thì nhảy bổ vào cắn lại chỗ đã bị cắn, làm cho một niềm đau được nhân ra thêm nhiều nỗi đau khác. Cu Đen cũng đã có chung một tình cảnh như vậy, sau khi mở email kiểm tra mỗi buổi sáng, như một thoái quen thường lệ của một người trẻ sắp thành công muộn. Chiếc email từ công ty mà cu Đen đã nộp đơn xin việc và đang trông ngóng cái lời đáp đồng ý từ nhà tuyển dụng. Nhưng không! Vì đời đâu có dễ ăn như thế! Nội dung email là một tràn những kính ngữ, câu từ dài lê thê với những nội dung rườm rà để tô vẻ cái cái nội dung giản đơn "Bạn rất tốt, nhưng chúng tôi rất tiếc". Ấy thế là mộng ước đi làm công ty văn phòng đã tan thành mây, vì đây là cái công ty cuối cùng trả lời sau hàng loạt lời từ chối từ mấy chục cái email xin việc khác. Mãi ngồi rà lại email, xem cố vớt vát cái thư báo đậu tuyển dụng nào không, thì định mệnh thay, thằng bạn cùng nhà đã cất tiếng hỏi "Mày chưa đi làm hả?". Cu...