Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...
Các bài đăng gần đây

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

Sống giữa bầy cừu

Từ trong cánh rừng ẩm thấp, hơi thở của bầy sói đói khát dần rõ to đến đỗi, át đi tiếng côn trùng kêu rít hoà cùng tiếng suối chảy róc rách gần đó. Râu Bạc, con sói già đầu đàn đang đăm chiêu nhìn con mồi phía xa xăm, bên ngoài bìa rừng, nơi đàn cừu đang vô tư thong dong trên những ngọn cỏ non xanh mát. Một tiếng gầm gừ nhẹ, lũ sói đói phía sau đã hiểu ý, cả bọn khẽ thấp người, hai chân sau co lại, làm điểm tựa cho hai chân trước với móng vuốt đã căng sẵn. Tiếng thở ồn ào lúc nãy bổng bặt im, một sự im lặng đáng sợ, hai không gian yên lặng đang quyện vào nhau, cuồng cuộn, giữa không khí thin lặng bên bìa rừng, và cái cảnh an nhiên tự tại của lũ cừu trên đồi thảo nguyên.  Tiếng chim đập cánh, tiếng lá cây xào xạc, bìa rừng đã chuyển động, những đợt lá khô trên các táng cây rơi xuống, luớt qua những bộ lông, tạo thêm âm thanh nối tiếp nhau, dồn dập như tiếng trống ra trận. Tiếng chim kêu, bầy cừu ngừng gặm cỏ, con sói đầu tiên đã chạy gần đến con cừu xa nhất trong. Sói ta vồ ngay phầ...

PHAI MÀU

Mỗi lần chán đời là tôi lại muốn... đi, ấy có chết không!? Nếu có tiền thì cái đi ấy lắm khi nhiều hay ho và thú vị, đôi khi còn được nâng lên tầm hành trình "Chữa lành"; Còn khi không một bạc cắc ấy! Thì chỉ có thể là...Cái đi mà con người ta thường cho là hành xác, hoặc là...đi tu khổ hạnh...tệ hơn, theo miệng lưỡi đời có nghĩa là... một kẻ đương lang thang. Thế mà tôi vẫn đi, trong muôn trùng những bất cập đang xảy đến cuộc đời, hết giấy tờ, không việc làm, chưa được đi học, cuộc tình rối bời, cuộc sống nhạt nhoà! Thế là đi đâu, giữa cái cõi ta bà tạm bợ này, khi mà mọi thứ để chạm đến hay đặt chân đến thì phải...Tiền. Thế là đi về nhà! Nhà tôi cũng chẳng xa xôi như quê hương bên kia nữa quả địa cầu, nhà đơn giản là nơi có ba có mẹ, có người thương yêu mình. May thay, những người đó ở cách tôi, chắc tầm 4 tiếng bay. Thế là tốn mỗi cái tiền vé, tôi đã tự nghiễm nhiên cho mình cái danh xưng cho chuyến đi chán đời thành "Hành trình chữa lành". Mà chữa được cái gì nữ...

THẤY SAO THÌ LÀ VẬY (P1)

"Douma mày ngu quá con ơi, cái thể loại đó thì nên cho chim cút ngay, luyến tiếc làm chó gì, quá khổ cho bạn tôi, sao mà ngu si quá vậy! Tao nghe mà tao tức." Tuấn đã dõng dạc thốt một câu kết luận sau khi nghe thằng bạn thân nó, Hiếu, kể lể chuyện tình buồn vì phát hiện bị cắm sừng. Mặc cho bao khuyên ngăn của Tuấn và hai thằng khác đang ngồi xung quanh, giữa sự ồn ào náo nhiệt của một tiệm cà phê sớm nơi xứ người, Hiếu dường như vẫn chưa chắc lắm về quyết định của mình, bỏ hay tiếp tục tha thứ cho người thương, vì theo lời lẻ của kẻ đang ngu muội đi vì yêu này, chính bản thân Hiếu cũng là người có một phần lỗi vì đã... hơi vô tâm. Rooms | 135 OSSINGTON - Góc để chill trong những ngày mưa mùa hạ ở Tô thành Những câu chuyện phím, chưa bao giờ là hết thú vị, những câu chuyện bên lề về cuộc sống của kẻ khác, cố nhiên không phải của chính người nghe, đa phần đều có sự cuốn hút mãnh liệt nào đó, một sự ma mị thôi thúc người nghe luôn muốn thọc sâu, soi mói vào đời tư kẻ khác, để ...