[Nhật ký sinh viên][carousel][6]
Tâm sự vu vơ, chuyện vụn vặt bla bla, bất cứ gì bạn cần chia sẽ, cần được kể và nghe.

Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2018

AI CHO TÔI LƯƠNG THIỆN

04:51
“Tao muốn làm người lương thiện ! Ai cho tao lương thiện ?” là câu nói của Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao. Người ta cứ ngở như đó là câu văn trong một tác phẩm văn học đơn thuần, nhưng có ngờ rằng Chí Phèo kia đâu chỉ là tên gọi của một cá nhân, mà còn là ám chỉ cho cả một lớp người trong xã hội, và xã hội thì đời nào cũng như nhau cả, ngay chính trong đời này vẫn còn những Chí Phèo như thế! Có khác chăng là ngữ nghĩa từ “lương thiện” này được thể hiện dưới nhiều mặt khác nhau trong cuộc sống.



Khi tiếng chuông đồng hồ đã điểm chính xác 5h30 chiều, tức là vừa đúng y giờ về của những nhân viên công sở mẫn cán, Anh vẫn còn lưu lại bên bàn giấy, cố làm nốt cho xong công việc, chỉnh sửa thêm tí chút proposal thêm phần bắt mắt với hy vọng nhận được cái gật đầu từ client. Một nhân viên mới toanh trong nghề thì còn mẹ gì đâu ngoài nhiệt huyết và đam mê công việc, chứ còn kinh nghiệm?! Xin thưa rằng không! Vì sao? Vì mới ra trường!. Chị Sếp từ trong phòng riêng đi ra, nhìn thấy Anh dường như đã ưng cái bụng lắm, lòng như thầm nghĩ rằng :”Ôi đm, nhân viên mà chục đứa được như thằng này vừa lương bèo vừa tâm huyết với công ty, thì mai mốt có mà giàu sớm bất chợt!” – Vội thoáng nghĩ thêm điều gì đó, chị Sếp mỉm cười và tung tăng đến bên Anh, khen lấy khen để vài câu để .. nhằm mua thêm vài tiếng làm việc của Anh mà khỏi tốn tiền tăng ca.

7 giờ tối, đèn phố đã lên hết cả thì anh đóng cửa văn phòng và lết thết đi về, tạt qua tiệm hủ tiếu bên lề, anh ăn vội cho qua cơn đói, nhìn đôi tay thoăn thoắt của chú bán mỳ, cái cách thái thịt dứt khoát, lạnh lùng, như khi người ta chia tay nhau sau khi chịch vậy! Thêm cả thần thái khi rải ít hành ngò lên tô hủ tiếu, như cách rãi thính đang thịnh hành mấy bữa nay, vừa nhìn anh vừa gục gục cái đầu đã rối bù vì nhiều ngày chưa tắm, như thể khâm phục lắm lắm. Anh đã ao ước được trao dồi chuyên môn và phát triển thêm nhiều kỹ năng khác ngay từ đầu bước chân vào công ty này, Anh đồ chừng với khả năng tiếp thu và cái phong cách làm việc trâu cày này, chả mấy chốc anh sẽ có được những kinh nghiệm, cũng như vị trí anh mong muốn. Cố nhiên, anh không hề có cái thói con nhà quyền quý như là ngại rót nước bưng bê khi mới vào làm việc, ngay từ đầu anh mặc định đó là nền tảng của sự thành công, như lời mà bao lều báo lá cải vẫn đang mãi tuyên truyền, và reo rắc vào đầu thế hệ sinh viên ngây thơ ngáo đá, tất nhiên trong đó có cả Anh - "Các bạn trẻ nên mạnh dạn lao vào đời và hô lên - Hãy bóc lột tôi đi"

Đêm về, thì bổn củ soạn lại, như bao cậu em trai làm nghề account ở vị trí junior intership, Anh lên mạng đảo mắt khắp các bài viết trên Isocial group, trên các trang Advertising Vietnam và cả Brandsvietnam nữa chứ!  Anh đọc không sót một chỗ, và rõ ràng nhờ đọc mấy cái này Anh có phần chuẩn hơn khi chém gió cùng đồng đạo, những đứa cũng mới vào nghề như anh, và ít ra giúp Anh lấy le trước mặt chị Sếp, dù rằng chị có để ý hay không thì trời không biết, đất không hay. Nhưng mà có làm sao, ít ra suy nghĩ viễn vông vậy làm anh thấy thêm yêu nghề và tràn đầy tự tin về cuộc sống trong tương lai gần. Được hầu hạ một vị sếp tốt đáng học hỏi, thì càng nhiều thứ hay để học, nếu may mắn Anh lại càng sớm thành công không chừng. 

Vâng! Cuộc đời vốn là những ngày có vẻ như đáng vui như thế, cho đến khi bạn nhận ra rằng, ấy chỉ là lớp mặt nạ của một kẻ đương đau khổ.

“Chị đã nói với em rồi, đi khách nuôi công ty là việc của chị, còn của em hả??” – Anh vội ngước mắt lên nhìn như trông đợi một phép màu đúng ý Anh. “Việc của em là cứ làm mấy việc đang làm đi, em cứ hay để ý mấy cái không đáng!!” – chị Sếp đã lên giọng chốt ngay câu cuối, như người ta chốt giá ở Đồ Sơn vậy, và sau hôm đó, Anh dường như hiểu ra một chân lý mới, lập tức được thể hiện đầy đủ trên dòng status zalo đầy tâm trạng: “Trước khi muốn thành công vang dội, hãy tập trung cho những công việc cơ bản nhất với 300% công lực” – Câu văn với chuẩn style đa cấp học làm giàu. Nhưng hoá ra Anh lầm, thời gian trôi qua và các hạng mục công việc nhanh chóng quen thuộc với anh đến độ, chưa làm Anh cũng đoán được phần nào diễn biến tiếp theo, kiểu như “Hôm nay chị Client sẽ chửi câu gì”, “Quảng cáo băng vệ sinh thì nên chọn bà Celeb này vì bả hợp với anh Client này chứ không phải mẹ Celeb kia, vốn đang bị antifan chửi sml” v..v. chứ không hề có xíu tia sáng nào báo hiệu cho thành công le lói đến cuộc đời anh.


Đi quay cảnh mặt trời mọc, ngó qua phim thì thấy ảo diệu, ai dè đi quay thì não nề

Đúng lúc công ty đang định hướng thêm các mảng media thì oái oăm thay, mụ design đã nghĩ việc vì lý do không thể nào đời thực hơn – “Không tìm được cảm hứng và lương hơi nhèo”. Thế là Anh được dịp phô cái khả năng tả pín lù bấy lâu của mình, Anh hỗ trợ design hình ảnh, Anh thầu luôn cả làm video và edit clip, tất nhiên mấy ngón nghề đó chỉ dừng ở mức nghiệp dư của tụi sinh viên trẻ trâu, và anh cũng từng có một thời như thế, khi muốn làm màu lấy le với gái. 

Cũng với một niềm tin mãnh liệt như trên trang Fanpage nào đó đã có kể lại, với hàng trăm ngàn lượt like hưởng ứng, đại loại như: “Nếu hiện tại bạn đa nhiệm, có khả năng làm multitask thì sau này, lên quản lý bạn sẽ thăng tiến nhanh hơn, vì đơn giản là cái lỗ nào cũng có mặt bạn chui vào, thành thử cái gì bạn cũng biết, dễ quản lý nhiều hạng mục trong công ty”. Dường như đọc mấy thể loại đó, đã giúp tâm hồn non nớt của anh sinh viên trẻ đủ sức mà chống trọi qua mọi trò đời trong công việc văn phòng.

Adversity makes a man wise – Anh đã đọc câu đó ở đâu chính anh cũng đéo thể nhớ ra - vì chứng não cá vàng, nhưng không sao Anh nhớ mỗi câu đó là may phước lắm rồi. Công việc có phần êm đềm thái quá, và sau 6 tháng làm việc, mọi thứ chỉ toàn là tự biên tự diễn, chưa có thêm mối quan hệ mới, chưa có những công việc thử thách hơn, và kỹ năng nghề của Anh dường như cũng méo khá hơn chút nào. Mỗi lần nhớ đến câu nói kia, là Anh lại sợ, còn trẻ mà công việc êm đềm thế này có khi lại nguy khốn không chừng, và nếu không có cái Adversity kia thì biết khi nào bản thân Anh mới wise được. Suy nghĩ một cách thấu đáo, anh lại định bụng lên hỏi Sếp cũng như trình bày những góp ý của mình.

“Cái đó em nên tự trau dồi, em cứ tự học skill đi, cần đồ nghề chị mua thêm cho” – Chị Sếp nói một cách quả quyết, Anh nghe mà ứa nước mắt trong lòng – “Ôi công ty trong mơ là đây cmnr chứ còn đi đâu được nữa”. Thế là từ dạo đó, tim anh như bừng nắng hạ và mặt trời chân lý chói qua tim, tờ mờ sáng 5 giờ, Anh lò mò dậy đi chụp ảnh, cũng tập tành như người ta, tối Anh lại tự loay hoay với mấy cái phần mềm edit phim ảnh, với những câu lầm bầm trong miệng để tự khuyến khích bản thân “Cố lên, cố lên”, đôi lúc Anh lại tự hỏi: “Ơ đờ mờ, thế khác đéo nào thời sinh viên nhỉ, đáng lý phải được hướng dẫn cho nhanh lên tay chứ?”. 3 tháng sau, trong giờ làm việc, Anh vẫn mãi loay hoay mấy cái phần mềm chỉnh sửa, có cái tương thích với máy tính thì đéo đủ tính năng Anh cần, có cái đa chức năng thì Anh lại đéo biết cài, mà giờ hỏi ai? Nhìn khắp văn phòng  một hồi lâu, Anh lại hỏi Google…

Cuộc sống là những chuỗi ngày làm màu :3

Ơ, thế mà đôi khi đời lại không dễ ăn như ta tưởng. Không một chỉ dẫn khoa học, không một kinh nghiệm nào từ đồng nghiệp xung quanh để lại, Anh như con ngáo điên giữa bầy đàn đang phê thuốc, “Vẫn giậm chân tại chỗ” – Anh lầm bầm mỗi khi chiều về, uể oải khoá cửa văn phòng sau một ngày dài loay hoay với mấy cái thao tác chỉnh sửa, từ một cậu bé account chân chính, Anh giờ đây như thằng đi chỉnh clip dạo câu gái, như thời Anh còn làm trưởng ban truyền thông các CLB địa phương. Hồi tưởng đến những điều ấy, Anh buồn nhiều, Anh muốn khóc lên mà lại thôi, vì là con trai, Anh sợ nhở có ai thấy được thì người ta chụp hình rồi đăng lên mạng kêu Anh bê đê không chừng, thêm nữa Anh tự nhũ nước mắt đàn ông không thể phí phạm vớ vẫn được.

Ngày viết lá đơn thôi việc, người ta thì uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, còn Anh, Anh dành nguyên tuần để chỉnh đi chỉnh lại cái câu chữ trong email xin nghỉ, một phần vì sợ sai chính tả, một phần vì sợ thiếu ý, ít ra Anh cũng làm cho Agency, câu chữ tất nhiên nên phải được được một chút. Trong suốt cả tuần, mỗi lần đặt tay cào phím, Anh đã có dịp hồi tưởng lại thời gian đi làm vừa qua, từ lý do gì Anh đến với công ty này, đến mỗi lần tâm sự cùng chị đại, là bấy nhiêu lần nhụt chí, hay cả những lần khao khát và sau cùng là nhận ra bao nhiêu điều dại khờ, nghĩ tới đó Anh tự cười nhạt, Anh nhớ đến câu nói của Steve Jobs khi ông trích dẫn một câu từ tuyển tập The Whole Earth Catalog: “Stay hungry, stay foolish”. Cả “hungry” và “foolish” Anh dường như đã trải nghiệm hết trong thời gian làm việc tại đây.

Click một phát vào nút gửi, lòng Anh nhẹ nhàng đến lạ, như một thói quen mỗi đêm, Anh vội cầm cái điện thoại Iphone 6 plus lên, và vội gõ vài từ nhật ký tự kỷ đêm khuya, như tiếng than thân trách phận của một kẻ trần tục yếu mềm: “Tôi muốn cống hiến, cơ mà ai cho tôi cơ hội”

NDGBAO 3/10/2017

(Bài viết trong những ngày dài thất nghiệp buộc phải nghỉ hè) –> Đã thi Ielts xong và ngồi há mỏ chờ kết quả.

Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018

Le comte de Monte-Cristo – Tình yêu và thù hận

03:08
“…Không có cả hạnh phúc lẫn bất hạnh trên đời này, chỉ có sự so sánh tình trạng này với tình trạng khác, thế thôi. Phải đã từng muốn chết, Maximilien ạ, mới biết rằng sống là tốt đẹp biết bao.”

Không xôi thịt như tiểu thuyết ba xu, ngôn tình cận đại, không hời hợt như những mẫu truyện ngắn theo mùa, những đại thi hào, đúng với tên gọi, ngòi bút của họ dầu qua thời đại nào, tôi cho rằng vẫn vẹn toàn những giá trị của nó, bởi, trong vô vàn mạch truyện được dẫn dắt là lời giải đáp cho những thổn thức từ ngàn xưa của con người, và vì thế, mặc bao năm tháng, những giá trị vẫn không đổi thay. Trong đời thường, người ta thường hay tụ tập bạn bè, cà phê cà pháo ôn lại chuyện xưa như một cách nhìn nhận lại bản thân đã thay đổi như thế nào, có gì mới chăng? Có khi để đôi lúc ngẫm ra được những chân, thiện, mỹ của cuộc sống này. Hoặc đơn giản hơn, trong những lúc rảnh rỗi một mình, các bạn có thể tìm đến cuốn tiểu thuyết Le Comte de Monte-Cristo, để mường tượng ra một bức tranh tổng thể, là câu trả lời mà bạn tìm kiếm trong tháng ngày trôi qua trước đây, để có một cái nhìn thú vị hơn về cuộc sống, tạo động lực cho những tháng ngày sắp đến.

Cảm nhận thật của tui, nếu đọc vài trang đầu của tập truyện dày cộp này, thực sự rất khó nuốt, nó không hề kịch tính như phim ảnh, nó rất chậm và đều, như những thứ giản dị thường ngày mà ta gặp phải, bình thường, không đặc sắc, phải từ chương thứ 2, càng đọc tôi càng thấy không muốn đọc tiếp, bạn biết vì sao chứ? Đơn giản tôi sợ nếu cứ ngấu nghiến điên cuồng như vậy, chẳng mấy chốc đã hết quyển này, vậy lời khuyên đầu là hãy đọc từ từ, để thấu hiểu, cảm nhận giá trị của cuộc sống này là như thế nào. Mạch chuyện là một vòng xoáy tất tần tật bất kỳ điều gì có thể xảy ra trong cuộc sống hiện tại, “hiện tại” tại thời điểm đại thi hào Alexandre Dumas viết ra, và “hiện tại” ngay chính lúc bạn đọc bài này, một sự luẩn quẩn vô tận những điều trớ trêu mà loài người gọi là định mệnh, giữa đền đáp và trả thù, giữa công lý và bất công, giữa những nụ cười hạnh phúc ngày gặp lại hay nước mắt lúc chia ly, và tới trang cuối cùng, hẳn bạn sẽ nhận ra một chân lý  giản đơn đến mức buồn cười, dù ở nơi đâu, hay thời kỳ nào, là con người, chúng ta thường hay trao cho nhau một sự đồng cảm.

Nếu là mọt phim hay mọt truyện, tôi cam đoan là bạn thấy cốt truyện khá nhàm nếu đọc tóm lược trước, rõ ràng một cách chung chung, kiểu như tôn vinh công lý, kẻ ác rồi cũng bị báo oán, nhưng đừng vội bỏ qua câu chuyện này, hãy đọc kỹ để hiểu tường minh rằng, công lý nào sẽ được tôn vinh, và chỉ những kẻ ác náo mới bị báo oán. Trong câu chuyện, chàng Edmond kia, ngay trong niềm vui nhất của cuộc đời, lại cũng chính là ngày đau đớn nhất khi bất ngờ bị kết án, mất hết tất cả, lúc vào tù vẫn không hiểu lý do vì sao? Bởi suy cho cùng, cuộc sống mầu nhiệm này điều gì cũng có thể xảy ra, (Ở đoạn này tôi thấy khá giống các bạn sinh viên trẻ hiện tại, đang mộng mơ với tháng ngày sau tốt nghiệp, rồi lúc ra trường như bị dội một gáo nước lạnh, khi xin khắp nơi không ai nhận, rồi bị lừa, startup thì thất bại…) rồi thì như bao câu chuyện khác chàng lại đi tìm những kẻ đã gây ra cớ sự này, những ai đã đánh cắp tuổi trẻ của chàng, trả thù chúng theo cái cách thoả lòng người xem, phải đọc từ đầu tới đoạn này mới thấy thật thích thú, nhưng rõ ràng tôi không thấy sự thù hằn, sự thoả mãn trong suy nghĩ của Edmond khi trả thù, đâu đó vẫn là sự trăn trở, sự lạnh lùng một cách đau đớn, khi ra một quyết định nào đó để đáp trả những kẻ thù xưa cũ, linh hồn chàng dần héo mòn đi vì những mưu tính.

Trên con đường của Edmond, dưới cái tên Mông tơ crix tô, có những người ơn vẫn được đền đáp xứng đáng, toàn bộ câu chuyện thực sự không có kiểu buff dame, hư cấu về sức mạnh tinh thần, mọi thứ thật tự nhiên, đi từ những nỗ lực của con người, những hành động trong quá khứ, cuối cùng phải được đáp trả bởi tương lai rất logic, rất hợp thời, rất thực… đó là lý do tôi cho rằng, trong phong cách văn chương có vẻ đại trà, nhưng kỳ thực, sâu trong đó là sự triết lý, những hàm ý đặc sắc được đúc kết từ những điều đơn giản có thực trong cuộc sống này, tôi chỉ review đoạn tôi thấy hứng thú nhất, vẫn còn những đoạn thú vị, những câu thoại mà đọc xong hẳn bạn sẽ tự thốt thật lớn nhưng cũng ngay lặp tức, kịp nén nhỏ lại trong lòng, chỉ để trong thâm tâm được thấu hiểu, và đắm chìm trong đó, thế nên cũng là lý do mà tôi thấy đồng cảm và muốn chia sẻ đến các bạn cuốn tiểu thuyết này.

Ah, trong đây, có một câu nói mà làm kim chỉ nam cho tôi cho đến tận hôm nay, trong các công việc hiện tại, đối với bản thân và đối với mọi người. Khi mà chàng trai trẻ Edmond, trong một xã hội có pháp luật quy cũ, một nền văn minh với đầy lễ nghĩa, vẫn bị ám hại, bị tước đoạt hết mọi thứ một cách dễ dàng, thì tu sĩ Faria đã gửi tặng anh một món quà, rất hợp thời, mà theo như ý của ông, khi đã trao đi thì không một ai, với quyền lực tột đỉnh nào có thể cướp lại nó từ tay Edmond… 😀 đó cũng chính là thứ mà tôi luôn muốn trao tặng những người xung quanh, và tự tìm kiếm cho bản thân sau này, bạn có biết là thứ gì hem :3


Tôi là tôi đách thích đọc sách kiểu: “Tự ép mình theo cái list mỗi ngày phải đọc được năm trang..” hay đại loại “Quyết tâm mỗi tuần một cuốn sách..”, những sách đã đọc phần lớn là từ người khác tặng, sách tặng, nó hay không chỉ ở chỗ free :)) tất nhiên sách chùa ai lại không thích nhỉ? Vượt trên những điều đó, mỗi cuốn sách khi nhận được từ ai kia đều mang một lý do nào đấy, và phải tại đúng thời điểm đấy, tại hoàn cảnh đấy, chỉ khi hội tụ những điều ấy, nội dung sách mới thật thú vị, hợp thời, theo cái kiểu đang đói mà ai cho miếng cơm trắng cũng thấy ngon, thấy nhớ suốt đời, chứ nếu đơn thuần chỉ ra tiệm chọn sách vì vài câu review dựt tít trên mạng, hay ảnh bìa bắt mắt, hoặc chỉ vì cái đầu đề theo mùa (như người iu cũ có ng iu mới :>, bùn làm sao bun..) thì có khi chỉ đọc cho qua đêm dài, để giết thời gian, và chỉ để… làm mầu.

NĐGBAO

Blog của Bảo kute :v

Vì sao có cái này?

Vì sao có cái này?

Bài viết gần đây

recentposts

Bài viết ngẫu nhiên

randomposts