Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đời sống du học sinh

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

PHAI MÀU

Mỗi lần chán đời là tôi lại muốn... đi, ấy có chết không!? Nếu có tiền thì cái đi ấy lắm khi nhiều hay ho và thú vị, đôi khi còn được nâng lên tầm hành trình "Chữa lành"; Còn khi không một bạc cắc ấy! Thì chỉ có thể là...Cái đi mà con người ta thường cho là hành xác, hoặc là...đi tu khổ hạnh...tệ hơn, theo miệng lưỡi đời có nghĩa là... một kẻ đương lang thang. Thế mà tôi vẫn đi, trong muôn trùng những bất cập đang xảy đến cuộc đời, hết giấy tờ, không việc làm, chưa được đi học, cuộc tình rối bời, cuộc sống nhạt nhoà! Thế là đi đâu, giữa cái cõi ta bà tạm bợ này, khi mà mọi thứ để chạm đến hay đặt chân đến thì phải...Tiền. Thế là đi về nhà! Nhà tôi cũng chẳng xa xôi như quê hương bên kia nữa quả địa cầu, nhà đơn giản là nơi có ba có mẹ, có người thương yêu mình. May thay, những người đó ở cách tôi, chắc tầm 4 tiếng bay. Thế là tốn mỗi cái tiền vé, tôi đã tự nghiễm nhiên cho mình cái danh xưng cho chuyến đi chán đời thành "Hành trình chữa lành". Mà chữa được cái gì nữ...

TỨC BỤNG

Hổm rầy, cảm giác cái bụng cứ khó chịu, đặc biệt là từ sau chuyến đi mẽo về. Nếu mà đi xuất khẩu lao động, cầm chân người ta hay, bưng phở, làm hãng thì hẵn cũng không đến nỗi ảnh hưởng đến sức khoẻ. Khổ cái cả chuyến đi, chỉ toàn là ăn với ngủ suốt hai tuần liền. Làm thân hình phì nhiêu đã lâu, phải thành ra núc níc. Cái bụng phình to, ở người phụ nữ đang hiếm muộn, có thể là niềm vui khôn tả; Thế nhưng đau đớn thay, nếu ở một người đàn ông tuổi trung niên, hẵn là một điềm báo chẳng lành về sức khoẻ đang tới. Trong chuyến đi đến viện bảo tàng, bất chợt nhận ra, chính tôi cũng là một tác phẩm nghệ thuật! Từ Mỹ về, những tưởng sẽ lao đầu vào công việc, sẽ tập ăn ít, để cho ốm o, để cho heo mòn đi cái thân xác phàm tục, đặng lấy lại cái góc mặt V line như thầm ước, nhưng không! Đi làm được dăm ba bữa là những kèo rũ ăn, mà nào phải ăn uống gì nhẹ nhàng thanh đạm, gặp đám bạn ốm đói, chúng nó rũ toàn ăn buffet, all you can eat... Những lần ăn, mà phải nào để ăn, tưởng chừng bản thân chỉ n...

Ngày mới

Một ngày mới, dù là âm u mưa bão, hay là trắng xoá tuyết trời, hay may chăng có chút gợn mây len lõi qua từng tia nắng cuối thu thì vẫn là một ngày thú vị đáng mong chờ.    Tất nhiên là trừ những trường hợp như ra pháp trường hay đến kỳ trả nợ.  Tiếng chuông báo lần thứ n đã làm nóng cả máy điện thoại, nhờ hơi ấm đấy mà làm tôi có chút khó chịu, chợt tỉnh giấc. Một ngày khác đã trôi qua, ánh nắng sớm mai le lói qua khung cửa sổ làm người đang thiếu ngủ phải nhíu mày khó chịu. Thực ra thì cũng chẳng phải sớm mai gì, vì rằng nhìn vào đồng hồ thì đã thấy đúng 12h trưa. Nhưng mà chẳng sao, vẫn còn sớm chán ở cái xứ này, và càng sướng vì hôm nay chẳng phải bận rộn điều chi, vì một nỗi niềm đau đớn bấy lâu đó là bị cắt ca, thiếu giờ làm... và thiếu tiền chính là hệ quả hình thành cái đớn đau ấy. Thôi thì tạm gạt ngang những phiền muộn còn đang vương vấn thân ta bấy lâu, như là lao đao tìm chỗ ở, đi làm bị cắt giờ, di chứng đu đỉnh, đớn đau bị ghost khi hẹn hò online vì...đi bộ,...

SINH NHẬT TUỔI 30

Hm! Cái tuổi 30 kia, nếu nhắm mắt, rồi vội chợt mở, quả thật trôi nhanh trong tích tắc; Nếu nghiềm ngẫm những hoài niệm, sống đăm chiêu suy tư, tỉnh cơn mộng, nhận ra đã hoá thành một nữa đời người. Đi ăn chờ đồ lâu quá, buồn ngủ tính chợp mắt một chút, mà chụp hình trắng đen thành ra hơi deep. Nếu như cứ ăn mày quá khứ thì chẳng thể nào sống tiếp được những tháng ngày tiếp theo, dù rằng quá khứ cũng không quá hào nhoáng, nhưng ít ra cũng chưa quá tồi tệ. Nên sự lựa chọn này, tôi nghiễm nhiên chọn việc chào đón tuổi mới, xem như là một chặng đường mới. Và qua bài này cũng là cái đánh dấu chấm hết cho hashtag #Tôi trước 30 , nếu như các bạn có đang đọc và theo dõi cái blog này những năm tháng qua. Năm nay, đón tuổi 30, thật vui vì cuối cùng mẹ tôi cũng nhớ ngày sinh nhật của tôi, và cũng là lần đầu bên xứ người, tôi được tặng quà sinh nhật. Tất nhiên không nhảy cỡn lên vui sướng khi nhận quà, tôi chỉ, tự trào dâng một cảm giác xúc động nhất thời, vì có người không chỉ nhớ đến sinh nhật ...

Bốn mùa thay lá

Trong góc cà phê quen thuộc, khi cơn mưa rào giữa mùa xuân, báo hiệu sự tiếp nối chút hơi lạnh tàn từ Đông, để sẵn sàng cho một mùa Hạ nắng rực, rơi tí tách, cùng lúc ấy, mùi cà phê sộc vào mũi cùng tiếng máy xay bên cạnh, đan xen tiếng ồn từ dòng người quá bộ vội chạy vào quán tránh mưa, sự hỗn tạp đã giúp tạo nên một không gian trần tục...khá dễ thương. Khác với lúc ở Việt Nam, có mỗi hai mùa mưa nắng, từ lúc đặt chân lên xứ Cà, trãi qua hai năm, cùng bốn mùa với cái tiết trời và khung cảnh thay đổi rõ rệt, làm cho những con người vô cảm phải trở nên đa cảm, mỗi cảm xúc cứ theo khí trời mà đổi thay, như cây thay màu, đổi lá mỗi mùa xuân hạ thu đông. Cá nhân tôi đã từng có cái háo hức của kẻ khách lạ khi lần đầu tiên chiêm ngưỡng cảnh sắc mùa Thu rõ rệt ở đất khách quê người, rồi lại nhanh chóng chợt u buồn trong tiết trời u ám, giá buốt cảnh Đông sang, nhưng rồi chỉ trực chờ khi Xuân đến, một chút vui nhẹ trỗi dậy trong những ngày nắng chói chang dù cho vẫn còn chút hơi lạnh, và rồi ...

Tệ Bạc!

Những lúc nhâm nhi ly cà phê đắng, cái kiểu cà phê việt kiều nước hai nước ba, mang chút lờ lợ mùi xa xứ, nhìn vào cái áo đã mục rách tự thưở nào, trong cơn gió vĩa hè làm buốt đầu ngón chân vì đôi giầy đã bong tróc vài lỗ, rùng mình chợt sợ hãi sao ta lại có thể dễ dàng đối xử tệ bạc với chính ta, nếu đã vậy thì còn trông mong ai có thể yêu quý ta hơn nữa. Cơn gió đông ráng thổi vài đợt cuối trước khi bước vào đầu xuân ở Tô thành, dù không còn cái rét âm độ như mấy tháng trước, nhưng cái se lạnh kèm ẩm ướt của những đợt mưa rào cũng đủ làm cho những con người, mà đặc biệt là những con người di cư từ xứ nhiệt đới phải đôi chút rùng mình. Vài giọt mưa lất phất làm cho đầu ngón chân cảm nhận được chút ẩm qua đôi tất, dù đang mang giầy.  Làm một hớp ly nước khổ qua Tim Hortons, hít thật sâu bầu không khí trong lành sau trận mưa rào giữa khu trung tâm thương mại lớn ở Tô thành, tôi tìm lại chút bình yên nhẹ sau những ngày bão tuyết vừa qua, một chút cà phê ấm nóng, làm cho cái đẩu tỉnh...

Bình tĩnh vui sống

Có lẽ là điều duy nhất mỗi chúng ta có thể làm, để tạm gác lại những âu lo cuộc sống, là cảm nhận được những chuyển biến tích cực nhỏ bé xung quanh, hay thậm chí là... những lời thì thầm đáng yêu của vũ trụ. Nếu chỉ đọc đến đây, có vẻ như người đưa ra lời khuyên đang phê cần, hoặc quên uống thuốc. Vì đa phần chỉ mấy người có điện trong đầu, lâu lâu mới hay nghe được tiếng nói nào đó vang vọng bên tai, và nếu nghe được cả tiếng nói từ vũ trụ, hẵn là một nhà hiền triết, hay là một người xem quẻ đoán mệnh... Bạn bè, chất liệu cuộc sống, và cũng là gia vị không thể thiếu trong mọi cuộc kể chuyện của tôi Nhưng tôi thì không phải là một nhân vật nào được nêu trên, tôi là chính tôi, một con người bình thường có những sở thích không giống ai, có tật xấu, và cũng thích đi nói xấu người khác như là một thú tiêu khiển giản đơn. Cố nhiên, nếu để có thể nghe được lời thì thầm của vũ trụ thì quả thật hơi quá so với một người trần mắt thịt như tôi, và có thể là như bạn, nhưng ít ra bạn đã từng thử tr...

Sinh nhật tuổi 29

Cũng là thời khắc trăn trở nhất đời người, khi mà vẫn còn năm cuối để níu giữ cái thanh xuân của tuổi hai mấy, nhưng cũng chợt nhận ra cái già cỗi của đầu ba, khi mà ở tuổi này kén lắm cũng 1 vợ, mà thong thả người ta cũng đã có 2 con. Đó là người ta, chứ chẳng phải tôi! Cũng chính là những lời thì thầm tôi tự an ủi bản thân lúc đang ngồi trầm mình trong nhà vệ sinh, lúc 5h sáng vì đêm trước đó ăn uống hơi tả pín lù. Sáng nay là ngày thử việc thứ 2, dậy sớm một chút cho thong thả, đặng mà có tinh thần vào làm, cho chủ nó thấy sự tích cực của mình, nó thương nó nhận vào làm luôn, chứ giữa mùa dịch, trong khi biết bao con người còn lận đận xin việc, trong đó có cả tôi, được một chỗ gọi đi thử việc đã là may mắn.  Ảnh bạn chụp sau hiên nhà, nơi dự tính sẽ dành cả ngày tự kỷ khi đến sinh nhật, nhưng mà hôm đó tuyết ngập loz nên thôi. Thường thì tôi đặt báo thức lúc 8h, rồi 9h rồi hai cái nữa lúc 9h15 và 9h30 cho chắc chắn rằng mình sẽ mở mắt và ra khỏi giường lúc 10h. Nhưng mà may thay...

Những ngày chủ nhật!

Trong những tháng ngày còn cắp sách đến trường, chỉ thích mỗi chủ nhật, mặc dù chủ nhật vẫn phải đi học thêm, nhưng ít ra vẫn đỡ hơn đi học trên trường cả một ngày dài. Và cái sở thích đó vẫn chẳng đổi thay đến khi vào đại học, tốt nghiệp ra trường, rồi đi làm. Nhà gần ngay biển cơ mà bị lười dậy sớm, thành thử lâu lâu mới trầm mình một lần cho đời bớt nhạt Những ngày thứ sáu, vào mỗi cuối giờ chiều, mặc dù công việc có đôi chút gọi là sấp mặt, nhưng vẫn thấy vui vui, có chút nao nao trong lòng, vì biết rằng, sau 5h30 chiều là ta sẽ có 2 ngày cuối tuần xả hơi. Thông thường từ thứ 5 hoặc sáng thứ 6, trong đầu tôi đã định sẵn cho bản thân những thứ sẽ phải làm, những kèo nào sẽ phải đi và những ai sẽ phải gặp, dù cho những hoạt động nghe vẻ rất gì và này nọ kia chỉ quanh đi quẩn lại 3 chữ "đi cà phê". Lâu lâu hứng thì sáng đi tắm biển, tối về coi phim một mình, hoặc phá cách thì tôi lại hú đám bạn đèo nhau lên lưng chừng núi gần thành phố, dựng cái lều ngủ qua đêm, đặng hít ít ...