Mỗi lần chán đời là tôi lại muốn... đi, ấy có chết không!? Nếu có tiền thì cái đi ấy lắm khi nhiều hay ho và thú vị, đôi khi còn được nâng lên tầm hành trình "Chữa lành"; Còn khi không một bạc cắc ấy! Thì chỉ có thể là...Cái đi mà con người ta thường cho là hành xác, hoặc là...đi tu khổ hạnh...tệ hơn, theo miệng lưỡi đời có nghĩa là... một kẻ đương lang thang. Thế mà tôi vẫn đi, trong muôn trùng những bất cập đang xảy đến cuộc đời, hết giấy tờ, không việc làm, chưa được đi học, cuộc tình rối bời, cuộc sống nhạt nhoà! Thế là đi đâu, giữa cái cõi ta bà tạm bợ này, khi mà mọi thứ để chạm đến hay đặt chân đến thì phải...Tiền. Thế là đi về nhà! Nhà tôi cũng chẳng xa xôi như quê hương bên kia nữa quả địa cầu, nhà đơn giản là nơi có ba có mẹ, có người thương yêu mình. May thay, những người đó ở cách tôi, chắc tầm 4 tiếng bay. Thế là tốn mỗi cái tiền vé, tôi đã tự nghiễm nhiên cho mình cái danh xưng cho chuyến đi chán đời thành "Hành trình chữa lành". Mà chữa được cái gì nữ...