Chuyển đến nội dung chính

20H - Quân sự

Người ta đi quân sự lo sợ đủ thứ, sợ đen, sợ mập ra, sợ ghẻ, sợ ma bla đủ thứ sợ, còn em, em háo hức vô cùng. Em háo hức được vui được chơi được trải nghiệm cái trại 30 ngày với đủ các kỉ niệm như lời kể của mấy anh, mấy chị, em mong từng tấm ảnh, từng đoạn phim mà đứa nào đứa nấy trong gia đình 40k12 đã nhen nhóm củi lửa sẵn trong đầu. 

Ảnh - Ban Truyền Thông Khoa Marketing - DUE
Vui lắm những ngày đi chợ mua đồ, la ré trả giá lên xuống từng đồng, từng ngàn, từng cắc, bao nhiêu lắm đâu cơ mà vui. Rồi đi siêu thị cùng nhau, chọn loại nào rẻ, rồi còn đòi nhiều, đòi luôn cả chắc lượng, tham lam lắm, mấy ng tiếp thị bắt sợ luôn, bọn em cứ cười rồi bảo "sinh viên nghèo chị ơi :v" mua hơn 200k mà đi hơn chục đứa, ko phải đứa nào cũng chu toàn muốn chuẩn bị đâỳ đủ đâu, vì ham vui mà ra cả. Cái chuyện đi siêu thị kết thúc với mấy món ăn thử, dùng thử, chầu kem 3k/cây, ảnh, tiếng cười và kỉ niệm <3 Thực sự, em muốn đi quân sự lắm rồi <3
                                                                                                                  
Ngày lên trên đó là một ngày mưa. Đùm xách vác mang kéo, thấy trước cổng trại là đầy các thể loại, 1 cái vẫy tay, 1 nụ cười và bạn mang vali dùm em, chắc là nặng, trên mặt bạn lấm tấm mồ hôi trong tiết trời gió, vẫn cười. Đấy, con trai k12 <3 Em lên phòng, bay vào là hô hào tên mấy con quỷ bựa :v Nằm cạnh nhau, vui phết :v khoe đem cái này cái kia, đi thăm nhà vệ sinh, thơm nức cả mũi, vẫn vui, cười. 

Rồi, chia phòng, chả được ở cùng nhau nơi. Lúc nghe tên mà nước mắt chực ứa ra rồi, viết ra thì sến nhưng cái cảm giác lúc đó thấy chi lạ kì, lớp của em mà :( Kéo lê cái vali qua bên phòng kia, ngang qua mấy bạn, ai cũng buồn, vỗ lưng, bảo "thôi mà". Thầy bảo làm trung đội trưởng, sau nghe mấy bạn dặn dò thì thấy ghê ghê thật, cơ mà lúc đó chả có hứng nói gì nơi, thôi kệ. 

Qua bên phòng mới, chả quen, rứa là 2 con òa lên khóc quá trời (sến thật) nhưng cảm xúc nhất thời nó rứa, thấy tan vỡ làm răng :( Từ sau mấy bạn biết em buồn, mấy bạn thương em, nên đi đâu cũng qua phòng hú lên "Hoài ơi~~~" được đi chung, vui thêm xí. Đi ăn, gặp mấy bạn, rửa chén chung, con trai cũng bu vào, chém chém, chọc chọc, rồi cười, tự sướng, rồi lại phải về tập trung, đi cùng nhau 1 đám gần đủ cả lớp, hô hào K12 IDOL~ Marketing IDOL giọng gió thôi, vì sợ bị quánh hội đồng :)) mấy đứa lớp khác đi gần cũng quay lại cười, hãnh diện lắm :v 

Ảnh Facebook - Emma Ngo
Tập trung lại cho muỗi cắn no xong, mấy đứa ai về phòng nấy, rứa mà sau cũng kéo nhau ra cantin cho bằng được, lại 1 đám ko biết dị đàn đúm dưới mái tôn trong trời mưa thì nghe quái gì, thế là hát chay, to hết cỡ :v ồn ào và náo nhiệt, à ko biết dị nữa, cơ mà vui, lên tinh thần, tiếng "k12 IDOL~Marketing IDOL" trong mưa nghe ấm lạ. 4 đứa về phòng bên ni, em thu đt, rồi tắt đèn, nằm, 4 đứa cùng 1 tâm trạng, lúc đó, mông lung lắm, có vẻ nhớ nhưng ko biết nhớ ai, có vẻ buồn nhưng ko biết buồn chuyện chi, đứa nào cũng thế, rồi nằm kể, mỗi đứa một câu chuyện riêng. Cứ không cảm xúc thế tới lúc thiếp đi. 

Sáng dậy lạnh dễ sợ, dầm mưa xong lại giang nắng, đứng chào cờ đâu đâu lại được đứng cùng nhau, cùng chỗ với mấy bạn con trai luôn, rứa là từ hào hức, vui, cười đau bụng đến sợ bị phạt, vì cả bọn nhoi quá :)) khô áo khô quần rồi cũng được về.

20h quân sự của em đó, không thuận lợi như em mong chờ, có chút hụt hẫng, khóc rồi đó. Nhưng giờ em sẽ lại cười, mấy bạn thương em mà và biết đâu em sẽ có bạn mới, và quan trọng hơn hết là em sẽ không để sau này hối hận đâu, em sẽ vẫn vui, vẫn quẩy hết mình, kỉ niệm đáng nhớ nhất trong đời sinh viên mà :v Như lời 1 người anh, tuổi trẻ, ngại gì thử thách, trải nghiệm đi thì đời sv lại thêm màu sắc và ý nghĩa

1h nữa là trung đội trưởng của trung đội 5, đại hội 2 sẽ lại có mặt, 1h nữa, chào thành phố, 6 ngày nữa em sẽ về, mang theo kỉ niệm để nói tiếp cái hành trang mới ni.
-Xoài xanh-

Trường bắn 327 - Đà Nẵng

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...