Chuyển đến nội dung chính

Lào – Đông Bắc Thái, khi muốn đi là hãy cứ chân bước (P2.)

Cuộc đời nhiều lúc có mấy khi,
Làm trai thời trẻ, chớ hoài ngồi yên.



Làm thủ tục bên Lào, cũng khá nhanh chóng, vừa qua cửa khẩu tại Việt Nam, xe tôi đi tiếp tới cửa khẩu tại Lào, cánh cổng cao vút chạm khắc nào là voi, hổ, sơn vàng trông thật lộng lẫy, ghi dòng chữ Phong xa van mấy anh hải quan bên Lào nói tiếng Việt khá sỏi, làm tôi cũng đang tự nhủ không biết có ra khỏi Việt Nam chưa, vượt vùng biên giới Lào Việt, xe buýt chạy thẳng trên con đường quốc lộ thẳng tắp, hai bên là đồi cao với cây và cỏ, chúng tôi vượt qua những con đường dài tăm tắp, đến khoảng 12h30 là tới một thị trấn nhỏ, vâng tới lúc này cũng chẳng biết đang ở Việt Nam hay ở Lào, mấy cô bán hàng, chị chủ quán nói tiếng Việt ra rả, dưới cái ti vi phọt toàn tiếng Lào, cái không khí hỗn tạp này thật thú vị, dường như cả thế giới đều quay quanh ta vậy và khoảng cách văn hóa, ngôn ngữ dường như không còn ranh giới.

Tôi cũng đang nóng lòng nếm cái món Lào nó ra làm sao, cơ mà mâm ăn thì chẳng khác gì ở nhà mẹ nấu, thôi thì tôi cũng tự an ủi món Việt mà nguyên liệu Lào, cũng tự cho mình cái cảm giác thích thú như đang thưởng thức một món lạ vậy, đoàn tôi ngồi riêng một mâm, hai trường kia thì ngồi chổ khác, cơm chưa ra mà máy ảnh, điện thoại đã phọt ra đầy bàn rồi, như một thông tục ít năm của người trẻ, chúng tôi lại tự sướng, sướng cho cái chuyến đi và tự chụp cho mình ít tấm ảnh để kỹ niệm.



Giá ở Lào tôi nhẩm tính có vẻ mắc hơn thái, ở Thái nếu 100Bath khoảng 70k Việt là ăn lòi họng, còn ở đây xuất ăn cũng 100k một người mà thấy cũng bình bình không có gì đặc sắc, Lào chắc để qua chơi cho vui thôi, no bụng, chúng tôi lê lết lên xe bus và tiếp tục hành trình vượt Lào qua Thái của mình, đường xá thì thôi rồi quá đẹp, sạch, không khí mát nữa chứ, quá tuyệt, tuyệt như chính lúc bạn đèo xe lên đỉnh Bà Nà vậy, mát và thơm mùi cỏ.

Đến chiều tầm 17h thì chúng tôi tới biên giới Lào Thái, chắn ngang bởi một cây cầu, mà tôi nghĩ con sông này chắc sông Mekong, không chắc lắm, nhưng tôi cũng tự hô lên như vẻ hiểu biết lắm, thủ tục tại Lào khá nhanh, đoàn tôi chụp một bức lưu niệm, sau đó lên xe bus đi qua cầu tiến tới khu vực của khẩu Thái, tôi thì lần đầu đi xa kiểu này, nên thấy ai làm chi mình cứ làm theo vậy, tôi cầm hộ chiếu, tiến đến khu vực chốt an ninh, lấy một tờ giấy kê khai lý lịch rồi đưa cho họ, tôi tới nhìn và cười vào cái máy soi, miệng liên tục nói Hi, thank you dù cho ông cảnh sát cứ luôn miệng “Chọt lên, chọt xuống, chọt ra….” 

Hơi mắc cười nhưng tôi làm vẻ mặc nghiêm túc, do cũng hơi sợ do có thấy nhiều anh cảnh sát gần đó. Xong thủ tục tôi bước những dấu chân đầu tiên lên đất Thái, khu vực này về sau tôi mới biết là Muk Da Han ,vừa thân quen, kiểu gì nhìn nó cũng như ở Việt Nam vậy, cũng cây cỏ, đường lát bê tông, nhưng không khí có vẻ lạ lẫm, mấy dòng chữ giun dễ vặn vẹo, như bước vào thế giới khác vậy lúc này thì trời cũng khá tối rồi, tôi nhìn đồng hồ cũng tầm 18h30, chúng tôi ngồi chờ xe từ Đại học Rajamagala Thái, qua đón.



Vậy nếu bạn nào có ý định phượt Thái từ Việt Nam bằng đường bộ thì cũng không có gì quá lo về đoạn đường nhá, tôi thấy đường đi ổn, rất tốt, sạch sẽ, sáng ún cà phê tại Việt Nam, trưa ăn cơm ở Lào, tối đến ngủ ở khách sạn Thái, tuyệt không gì bằng. Chờ một lúc lâu cuối cùng xe cũng đã tới, chúng tôi háo hức nghe những câu chào thân mật bằng tiếng thái lần đầu Sa wa dee krap, Sa wa dee Kha, không hiểu cho lắm, tụi tôi vẫn chắp tay bắt chước họ làm lại y hệt.

Đoàn Việt Nam đi lên xe bus và ngồi thư giãn bù cho việc ngồi chở mấy tiếng đồng hộ, đi cả ngày ai nấy trong có vẻ mệt mỏi, chúng tôi đi xe bus từ cửa khẩu cũng mấu 2 tới 3 tiếng để vào tới thành phố đầu tiên, đêm đó chúng tôi được ăn các món thái, lẫu thái nóng hổi bốc mùi thơm của lá cà ri, còn có thêm vị chua của cái gì thì tôi không rõ lắm, chắc là chanh hoặc dấm.


Ăn xong, chúng tôi ngồi chớ thêm khoảng 30p nữa thì có một đoàn đại học từ Huế tới, do trục trặc về chuyến xe nên họ đến khá muộn, lúc này cũng là gần 10h rồi, chúng tôi vội lên xe bỏ lại thành phố Thái đầu tiên với ánh đèn vàng đặc trưng, xe đi băng băng qua những cánh rừng, trời tối tôi cũng không để ý nhiều lắm đến khung cảnh xung quanh, mấy chốc ánh đèn loe lói phía trước hiện ra, trước mặt chúng tôi là một dãy nhà cao cũng phải 6, 7 tầng, đoàn Việt Nam xuống xe và nghe bảo đây là khu ký túc xá của sinh viên tại đây, và chúng tôi sẽ nghỉ tại khu này trong suốt tuần giao lưu, mệt mỏi tụ tập tại bàn ông bảo vệ, ông này nhìn hiền hiền, lúc nào cũng cười chào đón dù rằng không hiểu ổng nói cái gì, sau khi nhận chìa khóa xong, chúng tôi xách hết va li và hành lý theo anh hướng dẫn nhận phòng, không biết đây là trường tư thục hay trường nhà nước nữa, phòng nào trong khu ký túc này cũng chỉ có 4 giường nệm tách biệt, có máy điều hòa nữa, còn gì hơn khi mà được ở trong phòng có máy điều hòa, chúng tôi thích thú, phấn khởi, tôi lao vào ngay cái giường đầu tiên cạnh cửa, lăn qua lăn lại như đang tận hưởng một chút sung sướng nhất thời.

NĐGBAO

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...