Chuyển đến nội dung chính

Lào – Đông Bắc Thái, khi muốn đi là hãy cứ chân bước (P3)

 Vì đời có là bao lâu, thế nên chớ vội hững hờ.


Sau khi kết thúc chuyến hành trình dài bằng việc nằm lê lết trên chiếc giường đệm, với cái máy lạnh, bọn tôi nằm lăn quay cho tới thật sáng, mãi đến khi tiếng gõ cửa vang lên, thằng bạn ở phòng khác vẻ bối rối, dường như chúng tôi đã dậy quá trễ, giật mình, đã hơn 7h30 rồi, có thể là khá sớm lúc ở nhà, nhưng ôi thôi hôm nay là lễ khai mạc, lại còn chưa ăn sáng nữa chứ, chúng tôi chạy gấp, đứa mặc quần, đứa súc miệng.

Bước ra khỏi phòng, đứng giữa khuông viên khu ký túc, cứ như ở thành phố ma, vậy, dường như sinh viên ở đây đã dậy từ rất sớm rồi, chạy ra khỏi khu ký túc thì quá ngỡ ngàng các bạn à, một khu rừng trước mắt, thật kỳ dị, dường như bao quanh trong cả cái trường này còn có cả rừng kia đấy, chẳng biết đi đường nào thì một bà bác lao công chỉ trỏ cho chúng tôi chứ thật tình lần đầu xuất ngoại, tiếng anh được mấy chữ còn tiếng Thái thì cứ nghe y như tiếng đồng bào trên núi ở nước mình, may mắn là trường có chuẩn bị trước, tụi tôi cứ chạy dọc một đoạn lại thấy một biển báo tiếng anh.

Đi một lúc thật lâu mới thấy vài bạn sinh viên Thái, mặc đồng phục đi bộ, ôi cái con đường như trong thành phố vậy, dường như cái trường này rộng bằng cả một thị trấn nhỏ thì phải, có cả nhà cửa, có cả rừng cây trong trường, sinh viên thì cứ vẫn đi bộ chậm đều, trông thật thích mắt, đôi lúc chúng tôi lại còn chào nhau và bập bẹ vài câu tiếng Anh, cảm giác thú vị khó tả, khi bất chợt xung quanh ta toàn là những người bạn xa lạ ở một vùng đất mới, một chút bơ vơ hụt hẫn, một chút tò mò hiếu kỳ, rợn người vì những cảm giác ấy đan xen nhau, làm tôi không thể không muốn hét thật lớn, để giải thoát sự kiềm nén về cảm xúc, quá tuyệt!.

Không khí lành lạnh sộc vào mũi, vào người, đi bộ thênh thang giữa các bạn sinh viên Thái, đối với người lần đầu ra nước ngoài như tôi, lại cả là một sinh viên vớ vẫn chưa bao h mộng tưởng cao xa nữa. Ôi thôi thì cái gì đầu tiên trong đời cũng thật nhiều kỹ niệm và ký ức khó quên các bạn à.



Đến tới nơi là khoảng 8h15 rồi, ôi thôi đi bộ những hơn 30 phút mới tới khu vực tổ chức khai mạc, ah đúng hơn thì là một căn tin, ở đây hay thật, kiến trúc nào cũng có gắn mái vòm kiểu đình chùa cổ như ở Việt Nam vậy, xen lẫn sự hiện đại phương Tây luôn là những nét văn hóa phật giáo đặc sắc nơi đây, và dù là trường đại học lớn tại khu vực này thì vẫn luôn rất Thái Lan, chẳng phải một ngôi trường Anh quốc hay Mỹ quốc hiện đại nào ở đây. 

Đám con trai chúng tôi vừa tới nơi thì đã thấy bọn con gái ăn uống gắp lia lịa từ xa, tụi này ngó vậy mà nhanh chân thật, thế là như có người mở cửa sẵn, chúng tôi sà vào rất tự nhiên, chậc, buổi sáng buffet trong tiết trời lạnh và trong một ngày trọng đại như vậy càng làm cho hôm nay thật thú vị hơn bao giờ hết. 

Cái mùi đầu tiên tôi bị ấn tượng và cũng theo suốt tôi trên những ngày ở đất Thái, chính là mùi cari, ôi mẹ ơi, món nào cũng có cái mùi nầy, lẫu cũng có, cháo cũng có, cơm sườn cũng có nốt, may là nước uống không có chứ có chắc tôi xuống sức vì không được ăn quá. Sáng ra mới để ý từng gường mặt một của các bạn sinh viên trường Huế, chứ tối qua nằm quẹo chấu một chỗ chẳng biết ai ra ai, trông cũng có một vài em xinh phết, tôi lại tưởng tượng ra những câu chuyện gạ gẫm, tán tỉnh và tình một đêm như lũ bạn vẫn hay kể tôi nghe về những chiến tích của nó.

Lại cái mùi cari bốc lên, làm tôi trở lại thực tại, mấy món trông lạ thế này phải ăn cho hết mới được, ôi tôi đói quá rồi, món đầu tiên trông lạ mà quen, chính là dầu cháo quẩy, ở đây cũng có quẩy, mà quẩy chấm với sốt bơ đường, thứ nước có vị bơ , sệt sệt ngọt ngọt, không thì có hàng cháo ở bên đó, ở đây người ta có cho đường vào cháo nữa, lại còn món lẫu tôm thái, tôi làm một phát 1 dĩa, 1 chén thật đầy và đem tới phía bạn mấy đứa bạn, vừa ăn vừa chém gió, như chực chờ giải tỏa mọi thú vị trong sáng nay chúng tôi trải qua. 

Đang ăn thì có thông báo đúng 9h sẽ khai mạc, sát ngay cạnh chúng tôi đang ăn luôn.


Phần long trọng trang nghiêm đã bắt đầu rồi đây, tiếng Thái, tiếng Lào, Campuchia có đủ cả, tới lúc này tôi mới biết là có sinh viên các nước đông dương, rồi cả Hồng Kông (có 2 em bay qua), có vẻ rất đa dạng sắc màu đây, chúng tôi nghe như vịt nghe sấm, chủ yếu là nhìn, sau đó là những trò warm up cực thú vị, lần đầu tôi thấy vừa chơi vừa có tiếng trống đệm vào, do chính 1 thầy hướng dẫn chơi trên sân khấu, tiếng trống nghe thật thú vị, à tôi còn học thuộc được một bài tiếng Thái vui nhộn nữa, cứ bài đấy chúng tôi hát suốt trong những ngày ở đây. (King kang bei) Chương trình nhanh chóng kết thúc với những tiếng cười, chúng tôi tranh thủ chụp choẹt, làm màu đủ các kiểu, sau đó. 

Tới khoảng 12h00 chúng tôi lại lao vào những cuộc ăn, ẩm thực Thái luôn là những nguồn cảm hứng bất tận để tìm hiểu, ăn tới khoảng 13h00 thì leo lên xe bus đi tham quan thành phố, khá thú vị. Lại thêm những bất ngờ mới mở ra trước mắt, khi nhận ra rằng cái không gian quá sức rộng xung quanh tôi mới chỉ là một trường đại học thuộc thành phố này. Nhưng mà trước khi nghĩ ngợi nhiều tôi phải ăn bù lại để lấy sức đã.

NDGBAO

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...