Chuyển đến nội dung chính

Những lời gió bay

Loay hoay trong cái nắng gắt của miền trung, cái nắng rát vào da và mặt,.. tôi nhanh chóng đẩy cái xe máy lên lề đường, thao tác dứt khoát, bỏ vội cái mũ bảo hiểm mắc vào cốp xe, phóng như bay vào quán cà phê yêu thích



Thở phào nhẹ nhõm, có mỗi nơi đây là ún cà phê giá sinh viên mà được hưởng máy lạnh, mấy ngày gần đây, hôm nào ngồi tôi cũng thấy nó, thằng Nhân, cái thẳng mà thời sinh viên đôi khi tôi hay thầm ngưỡng mộ cách nó hoạt động đoàn, trông sôi nổi biết bao, hẵn là gấu bu quanh, nhưng mà trước giờ kỳ thực chưa thấy nó quen con nào cả. Ra trường cùng lúc, tưởng như nó có việc làm ngay ấy chứ, nhưng hiện tại thì chả khác nào tôi, cùng phường thất nghiệp. 

Cũng hay trò chuyện với nó, chứ ngồi cà phê một mình thì rõ chán, vài câu nói bân quơ từ nó đôi lúc khiến tôi giật mình kinh hãi, có đôi khi những cơn gió nhẹ thoảng qua ngoài kia chính là những lời nói thoáng qua trong cả cuộc đời này.

Thằng Nhân này nó hồi xưa năng nổ lắm, nó gặp con bạn cùng lớp, hai đứa làm thân với nhau, rồi thêm vài đứa nữa cà kê dê ngỗng thế nào lại sanh ra một nhóm sinh viên hay làm tình nguyện, ở lâu tự dung lại thành ra cả một CLB, có hôm hai đứa ngồi chém gió về viễn cảnh tương lai, đứa đòi thành lập chi nhánh ở khu vực khác, đứa thì bảo sẽ theo CLB xuốt đời và ra trường thì về hỗ trợ CLB, sau cùng là những tiếng cười khúc khích, vì những ý nghĩ siêu vĩ đại của hai đứa, rồi thì âm thanh nào cũng có lúc trầm xuống, chẳng khi nào vang vọng mãi được, từ năm ba lên năm bốn, chúng nó yêu đương đủ cả, khó ai giữ được vẻ hồn nhiên của tuổi thơ, dậy thì rồi thì cứ toán loạn cả lên, yêu đương, mưu tính và đôi lúc suy tư, hay hộc hằn vô cớ. 

Nhân hay mộng tưởng về một tương lai tươi sáng với công việc đáng mơ ước, nó lao vào các hoạt động để trãi nghiệm và tìm kiếm quan hệ, con bạn nó cũng vậy, nhỏ đó có người yêu nhưng nghe đồn lắm gian truân, dù cuộc sống thế nào 2 đứa cũng dành chút thời gian cho cái gia đình nhỏ mà chúng nó tạo ra, rồi thì bữa tiệc nào chả có lúc tàn, người ra đi người ở lại, đáng sợ hơn ngày tốt nghiệp của bọn nó cũng gần kề, có hôm hai đứa ngồi tám nhãm:

   -  Nhân: Mày tính sao, có làm chủ nhiệm CLB nữa không?
   -  Bạn nó: Ừ! Tụi mình phải làm bcn mãi luôn chứ, bỏ ra là khó giữ lắm, không nhìn mấy chỗ khác nó sụp à, ta sau này sẽ mở nhà trẻ, ta thích con nít.
   -  Nhân: Móe, liên quan chi, ời khó quá ra trường cứ về hỗ trợ, đi làm thì ủng hộ tiền mấy đứa, mi đừng ra nghe, mi xuống chắc tao đi luôn quá
   -  Bạn nó: Ừ thì ta mi cùng hỗ trợ, ta biết chớ, ta với mi điều hành suốt đời luôn chớ bỏ ngang là không được…..

Nói xong, hai đứa chúng nó cười đắc chí và rồi dần tắt hẳn như những lời hứa gió bay.

Sau tốt nghiệp, bạn nó đi Sài Gòn, nó ráng bu theo, nhưng khả năng có hạn, đi làm rồi nó cũng thích, nhưng bị ám ảnh quá khứ, thằng Nhân cứ đắn đo bên CLB của nó, nó sợ như ly nước trên tay, buôn ra rồi rơi vỡ, gương vỡ nước rơi có khi nào hồi lại được. Cái nỗi lo của nó cứ như mẹ sợ mất con vậy, mà kỳ thực nó là đực rựa có đẻ được đâu chứ. 

Mỗi lần nó có công việc mới, cần sự tập trung, thì y như rằng CLB nó có sự vụ chả thể bỏ bê được, thế là bao nhiêu ý định cứ vẫn còn trên giấy, nó cứ áy náy vớ vẫn, nó sợ CLB của nó không còn nữa, nó sợ mấy đứa em làm việc chung với nó mới vừa vào lại gặp cảnh ấy thì tội, không được lợi ích chi lại mất thời gian, nó ngại với mấy anh chị đi trước đã ủng hộ CLB ấy, rồi nó không thể cứ làm việc cho có, chường mặt ra lấy tiếng rồi bỏ lơ đám tình nguyện viên được, rồi cả chục thứ ngại ngùng vớ vẫn, rồi giờ thì bạn nó từ Sài Gòn bay luôn qua Mỹ còn nó thì dạt về quán cà phê yêu thích của tôi, thế quái nào lại dành luôn cái góc tự kỷ tôi hay ngồi nữa. 

Từ hồi đi du học, bạn nó có vẻ tân tiến hơn ít sống ảo trên mạng, tôi cho đó là cái hay của xã hội Mỹ đã giúp con bạn thằng Nhân sống thực tế hơn, đôi khi thực tế quá lại sinh ra thực dụng, bạn nó sống tư bản hơn, thoải mái hơn và ít lo nghĩ hơn, còn thằng Nhân cứ mãi chôn chân ở Việt Nam, nó lo vớ vẫn nhiều cái hơn, cho nhiều đứa em tình nguyên viên gì đó, những lời nói năm nào, giờ như giấc mộng, giậc mình tỉnh giấc tưởng như chưa hề mơ. Rồi cái thằng này còn 2 3 CLB, tổ chức nữa, nó cứ thấy tội, rồi lại vẫn tiếp tục hỗ trợ. 

Đôi khi tôi lại thấy, ai vào CLB người ta lấy kinh nghiệm, kỹ năng rồi người ta lao vào công việc mới, còn thằng này, nó cứ khư khư thì được mẹ gì, rõ khùng.
Trong bất tận câu chuyện nó nói với tôi, tôi xen ngang:

-         Thế rồi mày có hỏi lại nhỏ bạn kia vì sao không?
-         Tao biết đâu được, nhiều khi nhìn lại trước giờ, cũng chả thấy nó hỏi han gì mấy đứa, hỏi thăm về CLB, lúc trước thì có, sau này ít dần, tự nhiên thấy hụt hẫn.
-         Thì mày ngu, ai biểu tin tưởng rồi níu kéo làm chi!
-         Ờ! Chắc do tao…..tao tưởng!
Thấy mặt nó xịu xuống, tôi đập vai nó: “Mà con bạn mày nghe đồn về đây rồi, mày có gặp nó chưa?”
-         Có nói chuyện chút, tao thấy hơi nhạt, nó lại bảo là do cách nhìn mỗi người – Nhân cười gượng gạo


Tôi cũng không nói gì thêm, ời thì chắc là do mỗi người, nó trí nhớ tốt hơn nên ai nói gì cũng nhớ lâu và dai dẵng ăn vào trong đầu tới mức sinh hoang tưởng và nhiều khi hành động theo vô thức, còn nhỏ bạn nó chắc là do vô tư hồn nhiên nên tự dưng nói câu nào cũng chỉ để nghe qua cho gọi là. Giật mình tôi thấy hơi đáng sợ, những lời nói vô tình có thể khiến con người ta đi theo một ngã rẽ nào đó trong thực tại, bạn bè, hai từ đó như cũng vô hình theo lời nói dối gian kia, chẳng ai biết hình dạng thật ra sao, đâu là bạn thật trong đám bè.

Nhưng mà bạn thân ơi, những gì đã trôi qua xin đừng níu giữ, kỹ niệm ấy xinh dành cho nhau và lời hứa đó như giấc mộng đẹp chỉ nên giữ trong tâm, ừ thì ai chẳng có lúc quên, chỉ xin đừng tỏ ra xa lạ và vờ quên.
-         Thế rồi giờ mày tính sao? Theo đuổi công việc hay cứ làm bên CLB vậy?
-         Tao chắc làm nốt xong dự án này, không biết sao nữa? Tao còn bà già nữa, đi làm lắc nhắc không đủ tiền nuôi mày ơi!
-         Thế còn những áy náy của mày, mày tính sao?
-         Thì tao làm hết trách nhiệm rồi, chắc cũng như mày tao sẽ không quên kỹ niệm đó nhưng ít ra cũng đã làm hết khả năng - Nhân tỏ rỏ sự mệt mỏi trong từng câu nói
-         Nói vậy thì mày cũng như người ta, cũng vì này vì kia, thì trách ai được! - Tôi được thể chỉ trích nó.
-         Nhưng mà rồi ai nghĩ cho ta? - Nhân thốt lên 1 câu rồi tự dưng lặng im
Tôi cười nhạt, rồi chợt thoáng nghĩ thì đời đôi khi cũng mong manh như thế, giữ đúng sai, mộng và thực, ta vì ai rồi ai vì ta.

      -     Ê mà tao bảo này! mày chơi thân được với ai thì chơi, chơi thật lòng, ai thế nào thì kệ họ, dù sao mày chỉ mất đi niềm tin chứ mất mẹ gì đâu, cái đó đâu tốn tiền như ún cà phê với tao, sống ít thấy hối tiếc là được - Tôi vổ vổ vai nó mà nói
      -     Thế còn con bạn thân kia thì sao mày? Vẫn chơi bình thường chứ - Nhân ngẫm nghĩ gì đó một lúc rồi thở dài: "À rồi thì giờ vẫn là bạn, thân ai nấy lo vậy!"


NDGBAO 19/03/2016

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...