Chuyển đến nội dung chính

Lang thang 2 ngày tại Sài Gòn P.1

Tối ngày 9/8 sau khi ăn no nê cùng lũ bạn, một chầu nhậu của những con người thất nghiệp, tôi vội chạy về nhà thu xếp chút hành lý cho chuyến khởi hành đêm, đi Sài Gòn.


Sài Gòn, thành phố hoa lệ, với hoa cho người giàu và lệ dành cho kẻ nghèo. Một hòn ngọc của Viễn Đông trong quá khứ, nơi mà hầu hết những lũ sinh viên chúng tôi, ở cái dãy miền Trung này, luôn khao khát được đến và lập nghiệp, người ta chẳng nói đất cũ đãi người mới đó sao. Nơi sôi động, trẻ trung nhất Việt Nam này, đã luôn là cảm hứng của chúng tôi trong những lần trên giảng đường, trong những lần mơ màng về tương lai sắp đến.

Sau ra trường, đúng thật, lũ bạn đã lần lượt đội nón ra đi, theo kiểu không hẹn ngày gặp lại. Chúng nó đi Sài Gòn hết thẩy, còn tôi lại bám víu quê nhà, ôi 3 tháng đầu tiên kể từ lúc tốt nghiệp, tôi đã thành ra một chàng thanh niên thất nghiệp đúng điệu, râu tóc xuề xoà, và đôi mắt thì luôn thâm quần vì những lần thâu đêm đánh game. Sau vài lần cà phê qua lại với hội bạn thân, chúng tôi đã có một kế hoạch ra trò nhằm khán cự những sự sầu đời đang đeo bám, nghe lời tính toán tưởng như rất đáng tin cậy, tôi vét hết tiền tiết kiệm lúc đi làm partime, thêm cả chút ít tiền học bổng còn xót lại, và đi. 

Lần đầu chụp hình style khoe đồ du lịch, đôi giày nhìn ngon thế này ai dè vào Sài Gòn đi một hôm đã tróc đế.

Nhóm 4 mạng thì chúng nó đều định vào Sài Gòn chỉ ở tạm một đêm, sáng hôm sau thì bay tới Sing luôn. Riêng tôi, với cái mộng ước thở thiếu thời dang dở, thì nếu đã không lập nghiệp được, chí ít tôi cũng phải ở lang bạt ở đó vài ngày cho thoả chí. Thế là trước đấy 2 ngày, tôi đón chuyến tàu Bắc – Nam, một mình vào Sài Gòn, lại thêm cả lần đầu tiên đi xe lửa, cảm giác có một chút háo hức nhẹ của trẻ thơ.

Cảnh này chụp đoạn nào cũng không nhớ, có lẽ là đèo Cả, vì tui nhớ đi qua đoạn này là chui vào cái hầm dưới chân đèo

Đi tàu, nó cực khoái, ngoại trừ cái cảnh ăn nằm vật vờ đã kéo dài từ mấy chục năm trước cho đến nay, nếu bỏ qua những điều phàm tục bên cạnh, bạn sẽ nhận ra đất nước mình đẹp đến dường nào! Qua khung cửa sổ của đoàn tàu, những cánh đồng, ngọn núi, con sông và bờ biển chạy miên man trước mặt, hẳn sẽ đánh động lòng người dù có khô cằn đến đâu chăng nữa. Những khoảnh khắc như vậy, nếu đi một mình tựng dưng làm ta có thể chú tâm toàn ý vào cảnh vật xung quanh, để rồi tự mọi thứ xung quanh hình thành nên một thế giới chỉ cho riêng ta mà thôi.

Tôi đặt mua vé ghế êm, nó chẳng khác ghế bình thường bọc nệm là mấy, tôi đã nghĩ nó hẳn phải sang chảnh cơ, mà vé lại còn đắt, tôi nhớ không lầm tầm 800k, ôi thế thì cả đời chẳng bao giờ cạnh tranh được VietJet hay Jetstar, mong có bác nào nhượng quyền cái vụ tàu lửa, chứ độc quyền dịch vụ này thì quá phí. 

Ảnh nguyên xi khay cơm tàu lữa giá 50k không bớt

Cơm ở đây, với một kẻ phàm ăn như tôi cũng khó thấy ngon miệng, tôi chỉ dám ăn miếng cơm trắng, còn đồ ăn chỉ mỗi một cục thịt khô và ít rau cải muối tôi đành bỏ qua một bên vì nó tởm đách chịu được. Theo lời kể của một bác ngồi cạnh tôi, cái thứ rau cải muối đó họ ướp ure, thành thử vừa cắn môt miếng, đúng có vị tởm tởm, tôi đành xoay mặt như e lệ mà nhẹ nhàng phun ra, không quên kèm nhỏ chút nước mắt để tiếc nuối 50 ngàn mua cơm.

Đến Sài Gòn, cái nhà ga nó rộng không tưởng, lại còn máy lạnh, mát quá xá, chứ không được như Đà Nẵng, quạt máy còn chẳng có. Quanh đó chỗ nào cũng Highlands với Starbuck, nhìn hơi lạ lạ, vì lúc bấy giờ ở Đà Nẵng không phổ biến mấy cái brand bự này, ra tới cổng chờ thì cậu bạn đã trực sẵn ở đó, nó vào Sài Gòn mổ mắt được 1 tuần, mà thế đếch nào tôi lại tin tưởng cho nó chở. 

Ôi mẹ ơi, vừa được chở ra khỏi nhà ga thì tôi cảm tưởng bản thân như Hai lúa mới lên phố thị, tôi nhìn trước, rồi lại ngó sau, nhìn quanh quanh một cách ngở ngàng, thì trước đó cũng có vào Sài Gòn một hai lần, nhưng cũng phải 5 năm sau mới vào lần nữa, thì ôi thôi rộng, và đẹp không tưởng. Sau khi được đứa bạn chở tận tình về nhà ông bác ở ké 2 đêm, thì ngủ một mạch đến tối.

Khu ngã ba chợ Phạm Văn Hai - Ảnh chụp bằng NokiaC3

Sài Gòn quả đúng với mỹ từ hoa lệ, vừa 6 giờ tối mà đã ngập tràn trong ngàn ánh đèn đầy màu sắc, đi ngoài đường, mà tôi cứ ngắm nhìn mãi không thôi, đón tôi là 2 con bạn điên khùng đã bỏ rơi thằng bạn nó, mà đắm chìm trong sự nghiệp huy hoàng nơi đây, một đứa làm VNG, một đứa làm Agency. Đáng buồn thay, trong số chúng một đứa đã có gấu, may đứa kia chưa có nên nó đèo tôi phía sau. Cảm giác được gặp lũ bạn thân điên khùng dù rằng là mấy tháng nhưng thực dài cả như mấy năm. Vì mới hôm nào còn ngồi copy bài nhau, chửi nhau mỗi lúc ăn chè trước cổng đại học, thì đã vội chia tay mà khăn gói đi tứ phương.

Thành thử, khi mà những thứ thân quen quanh ta đột nhiên biến mất, lúc đó bản thân mới thấm thía được điều gì là đáng trân quý.
Chúng nó chở tôi dạo một vòng quanh khu nhà thờ Đức Bà, rồi Bưu điện thành phố, cho cái kẻ ngáo ngơ này được dịp mở mắt, rồi cả bọn gửi xe ở nhà văn hoá thanh niên gần đó, đi bộ qua khu công viên, và rồi tại đây tôi đã có dịp được trải nghiệm cảm giác của một người trẻ ở Sài Gòn là như thế nào - khi đêm xuống. Mọi thứ quá thú vị, vì ở Đà Nẵng đi đâu cũng ngồi ghế, hoặc ít ra không ngoài lề thì cũng trong hàng quán, lần đầu tôi ngồi bệch xuống đất, mà lại ở giữa công viên, giữa những đèn màu và người với người đi đi lại lại, mọi điều tôi nghe kể về Sài Gòn qua báo đài, Tivi, giờ đã thành sự thật, làm đôi lúc bản thân vô thức tự hoà mình vào không khí nơi đây, người và cảnh như hoà làm một...
NĐGBAO

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...