Chuyển đến nội dung chính

Le comte de Monte-Cristo – Tình yêu và thù hận!

“…Không có cả hạnh phúc lẫn bất hạnh trên đời này, chỉ có sự so sánh tình trạng này với tình trạng khác, thế thôi. Phải đã từng muốn chết, Maximilien ạ, mới biết rằng sống là tốt đẹp biết bao.”

Không xôi thịt như tiểu thuyết ba xu, ngôn tình cận đại, không hời hợt như những mẫu truyện ngắn theo mùa, những đại thi hào, đúng với tên gọi, ngòi bút của họ dầu qua thời đại nào, tôi cho rằng vẫn vẹn toàn những giá trị của nó, bởi, trong vô vàn mạch truyện được dẫn dắt là lời giải đáp cho những thổn thức từ ngàn xưa của con người, và vì thế, mặc bao năm tháng, những giá trị vẫn không đổi thay. 

Trong đời thường, người ta thường hay tụ tập bạn bè, cà phê cà pháo ôn lại chuyện xưa như một cách nhìn nhận lại bản thân đã thay đổi như thế nào, có gì mới chăng? Có khi để đôi lúc ngẫm ra được những chân, thiện, mỹ của cuộc sống này. Hoặc đơn giản hơn, trong những lúc rảnh rỗi một mình, các bạn có thể tìm đến cuốn tiểu thuyết Le Comte de Monte-Cristo, để mường tượng ra một bức tranh tổng thể, là câu trả lời mà bạn tìm kiếm trong tháng ngày trôi qua trước đây, để có một cái nhìn thú vị hơn về cuộc sống, tạo động lực cho những tháng ngày sắp đến.

Cảm nhận thật của tui, nếu đọc vài trang đầu của tập truyện dày cộp này, thực sự rất khó nuốt, nó không hề kịch tính như phim ảnh, nó rất chậm và đều, như những thứ giản dị thường ngày mà ta gặp phải, bình thường, không đặc sắc, phải từ chương thứ 2, càng đọc tôi càng thấy không muốn đọc tiếp, bạn biết vì sao chứ? Đơn giản tôi sợ nếu cứ ngấu nghiến điên cuồng như vậy, chẳng mấy chốc đã hết quyển này, vậy lời khuyên đầu là hãy đọc từ từ, để thấu hiểu, cảm nhận giá trị của cuộc sống này là như thế nào. 

Mạch chuyện là một vòng xoáy tất tần tật bất kỳ điều gì có thể xảy ra trong cuộc sống hiện tại, “hiện tại” tại thời điểm đại thi hào Alexandre Dumas viết ra, và “hiện tại” ngay chính lúc bạn đọc bài này, một sự luẩn quẩn vô tận những điều trớ trêu mà loài người gọi là định mệnh, giữa đền đáp và trả thù, giữa công lý và bất công, giữa những nụ cười hạnh phúc ngày gặp lại hay nước mắt lúc chia ly, và tới trang cuối cùng, hẳn bạn sẽ nhận ra một chân lý  giản đơn đến mức buồn cười, dù ở nơi đâu, hay thời kỳ nào, là con người, chúng ta thường hay trao cho nhau một sự đồng cảm.
Guy Pearce and Dagmara Dominczyk in The Count of Monte Cristo (2002)

Nếu là mọt phim hay mọt truyện, tôi cam đoan là bạn thấy cốt truyện khá nhàm nếu đọc tóm lược trước, rõ ràng một cách chung chung, kiểu như tôn vinh công lý, kẻ ác rồi cũng bị báo oán, nhưng đừng vội bỏ qua câu chuyện này, hãy đọc kỹ để hiểu tường minh rằng, công lý nào sẽ được tôn vinh, và chỉ những kẻ ác náo mới bị báo oán. 

Trong câu chuyện, chàng Edmond kia, ngay trong niềm vui nhất của cuộc đời, lại cũng chính là ngày đau đớn nhất khi bất ngờ bị kết án, mất hết tất cả, lúc vào tù vẫn không hiểu lý do vì sao? Bởi suy cho cùng, cuộc sống mầu nhiệm này điều gì cũng có thể xảy ra, (Ở đoạn này tôi thấy khá giống các bạn sinh viên trẻ hiện tại, đang mộng mơ với tháng ngày sau tốt nghiệp, rồi lúc ra trường như bị dội một gáo nước lạnh, khi xin khắp nơi không ai nhận, rồi bị lừa, startup thì thất bại…) 

Rồi thì như bao câu chuyện khác chàng lại đi tìm những kẻ đã gây ra cớ sự này, những ai đã đánh cắp tuổi trẻ của chàng, trả thù chúng theo cái cách thoả lòng người xem, phải đọc từ đầu tới đoạn này mới thấy thật thích thú, nhưng rõ ràng tôi không thấy sự thù hằn, sự thoả mãn trong suy nghĩ của Edmond khi trả thù, đâu đó vẫn là sự trăn trở, sự lạnh lùng một cách đau đớn, khi ra một quyết định nào đó để đáp trả những kẻ thù xưa cũ, linh hồn chàng dần héo mòn đi vì những mưu tính.

Trên con đường của Edmond, dưới cái tên Mông tơ crix tô, có những người ơn vẫn được đền đáp xứng đáng, toàn bộ câu chuyện thực sự không có kiểu buff dame, hư cấu về sức mạnh tinh thần, mọi thứ thật tự nhiên, đi từ những nỗ lực của con người, những hành động trong quá khứ, cuối cùng phải được đáp trả bởi tương lai rất logic, rất hợp thời, rất thực… 

Đó là lý do tôi cho rằng, trong phong cách văn chương có vẻ đại trà, nhưng kỳ thực, sâu trong đó là sự triết lý, những hàm ý đặc sắc được đúc kết từ những điều đơn giản có thực trong cuộc sống này, tôi chỉ review đoạn tôi thấy hứng thú nhất, vẫn còn những đoạn thú vị, những câu thoại mà đọc xong hẳn bạn sẽ tự thốt thật lớn nhưng cũng ngay lặp tức, kịp nén nhỏ lại trong lòng, chỉ để trong thâm tâm được thấu hiểu, và đắm chìm trong đó, thế nên cũng là lý do mà tôi thấy đồng cảm và muốn chia sẻ đến các bạn cuốn tiểu thuyết này.
Tu sĩ Faria, trong bộ phim The Count of Monte Cristo (2002)

Ah, trong đây, có một câu nói mà làm kim chỉ nam cho tôi cho đến tận hôm nay, trong các công việc hiện tại, đối với bản thân và đối với mọi người. Khi mà chàng trai trẻ Edmond, trong một xã hội có pháp luật quy cũ, một nền văn minh với đầy lễ nghĩa, vẫn bị ám hại, bị tước đoạt hết mọi thứ một cách dễ dàng, thì tu sĩ Faria đã gửi tặng anh một món quà, rất hợp thời, mà theo như ý của ông, khi đã trao đi thì không một ai, với quyền lực tột đỉnh nào có thể cướp lại nó từ tay Edmond…đó cũng chính là thứ mà tôi luôn muốn trao tặng những người xung quanh, và tự tìm kiếm cho bản thân sau này, bạn có biết là thứ gì hem!?.
Tôi là tôi đách thích đọc sách kiểu: “Tự ép mình theo cái list mỗi ngày phải đọc được năm trang..” hay đại loại “Quyết tâm mỗi tuần một cuốn sách..”, những sách đã đọc phần lớn là từ người khác tặng, sách tặng, nó hay không chỉ ở chỗ free :)) tất nhiên sách chùa ai lại không thích nhỉ? 
Vượt trên những điều đó, mỗi cuốn sách khi nhận được từ ai kia đều mang một lý do nào đấy, và phải tại đúng thời điểm đấy, tại hoàn cảnh đấy, chỉ khi hội tụ những điều ấy, nội dung sách mới thật thú vị, hợp thời, theo cái kiểu đang đói mà ai cho miếng cơm trắng cũng thấy ngon, thấy nhớ suốt đời, chứ nếu đơn thuần chỉ ra tiệm chọn sách vì vài câu review dựt tít trên mạng, hay ảnh bìa bắt mắt, hoặc chỉ vì cái đầu đề theo mùa (như người iu cũ có ng iu mới :>, bùn làm sao bun..) thì có khi chỉ đọc cho qua đêm dài, để giết thời gian, và chỉ để… làm mầu.

NĐGBAO

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...