Chuyển đến nội dung chính

Hai năm sau ra trường - Tâm sự Zalo (P5)

Cả năm 2017 quả thực là một năm dài, vì rằng thất nghiệp, tự kỷ và cảm giác nhiều bất lực. Nhưng mà qua rồi thì ngẫm lại cũng như một cái chớp mắt của thời cuộc. Vậy mới thấy, dù cùng cực hay vui sướng, thì cũng đừng để tâm thái quá, mọi cảm xúc, tốt nhất nên có chừng mực, rồi cuộc sống sẽ cảm giác nhẹ nhàng hơn.
Ảnh ở quê nhà mình, nhỏ không lo học chỉ thích xem phim heo, lớn lên thất nghiệp phải đi cho heo ăn.
29/3/2017

Trong suốt cả chiều, loay hoay những công việc ko tên, sự đa nhiệm, những công việc hấp dẫn đến từ mồm, khi nghe, thấy rất hay, mà lúc đụng vào, vs ko kinh nghiệm, và ko ma nào chỉ dẫn thì đó hẵn phải là một cuộc đốt cháy tuổi thanh xuân chăng? Nếu ko phải bậc thánh nhân có thể tự soi rõ đường đi của bản thân, thì 1 kẻ bị thong manh lại tự mò ngu đường, vs cái niềm tin được bơm từ sách báo hoặc ai đó, có khi sa chân thì chỉ cần cái vấp ngã, thêm cú trượt dài sẽ thành ra một cuộc đời đáng kể. Cũng may êm đây tuy hơi lé nhưng cũng thấy được sơ sơ, chưa đủ gọi là tự soi sáng nhưng cũng lờ mờ bik được đến đâu là nên dừng :') 

Ấy là êm đã có một chiều dài ngẫm nghĩ miên man thúi địt như thế, cho đến tận 5h31 chiều dư 1 phút, tức là đúng y giờ về của một nhân viên mẫn cán 😜 . Và chỉ những kẻ ngáo mới tin vào những gì mình đang đọc thôi các thím ah x-) thực chứ chìu h ngồi không làm clip tâm sinh lý, em đến bị trĩ mất :(( đau đít quá, nên hít ít không khí, gượng lấy sức, đặng mà rên rĩ trên đêy b-)

Đi thi Hackathon của Microsoft Student Partners, thi thì ít mà ăn với làm trò thì nhiều.
22/4
Hồi sinh viên dek hiểu sao lắm kèo ăn chùa ds ;G mà toàn ăn ngon mới chết chứ :-DIG giờ người hơi phúng phính chak cũng vì thế chứ đâu :--| hiu hiu.

Ấy mà đến lúc đi làm rồi cái kiếp bồ đề kia dường như khép lại, méo thấy đâu nữa :Q muốn ăn chi cũng p tốn tiền tự mua, thèm ăn mà rớ tới cái túi quần, toàn rờ thấy trym vs dái chứ méo thấy tiền đâu :-(( nên hoy chậc lưỡi nuốt nước miếng cho qua ngày đoạn tháng , đi ngang mấy hàng ăn, phải vội vả quay đầu xe đầy tiếc nuối p-( chak mai mốt kiếm gấu đại gia để được bao ăn vại b-) b-) 

Klq mà Bụng đói méo còn tâm trạng viết blog, ngồi cả buổi mới rặn ra được một bài ;F cảm thấy trình viết nhãm đang tụt cmn dốc không phanh :! nên cũng có chút buồn nhẹ đâu đây p-( ahuhu
Chuối nhà trồng, chủ thế nào thì trồng ra chuối thế đấy, lâu lâu về quê tranh thủ mang 1 ít ra ăn cho bổ chuối.
18/5/2017
Tuổi trẻ như cơn mưa rào ;o nhưng mà đó là họ nói chứ tuôi méo nói, tui thấy tuổi trẻ mình như cơn gió lào ;xx oi bức đầy mệt mỏi :(( 

Trời nắng nóng, được dịp nghĩ hè dài hơi mà trong túi không còn một cắc, thế là nảy ra ý định tìm về hương đồng gió nội, vừa rẻ vừa mát lại được ăn ún thoả thích. Tối trước khi về điện cho đệ tử chuẩn bị sẵn chuối để đi chơi còn có quà đem về x-) về tới nhà, gặp con gà là thịt con gà :3  thèm chi ăn nấy, ra tới hồ cá vớt lên thấy được mấy mạng chưa dậy thì nên tha, chưa vội đụng đến b-) cơ mà chủ đói thì vật cũng méo bụng, có ổ bánh mỳ không gặm dở phải bẻ đôi chia chúng nó :Q ko sao mai mốt ăn tụi mày coi như trọn vẹn ổ mỳ 😗 

Tối về lai rai cái blog sai chính tả nữa cho khỏi quên chữ là trọn vẹn một ngày :> :>
Tổ Cà Phê - 46 Ngô Gia Tự, Đà Nẵng, đến đây đọc sách kêu ly bạc xỉu cũng khá ok, đoạn này thất nghiệp nên hay la cà ph
11/6
Thất nghiệp đúng lúc hè về :') thôi thì tranh thủ nghĩ hè ráng tận hưởng cái tuổi trẻ còn sót lại vại 😜 cơ mà nóng quá thì nhớ khí lạnh văn phòng vcl :Q :Q  

Và dù cho có thất nghiệp thì e vẫn phải cố giữ lấy chút thể diện bằng cách sáng chiều 2 cử cà phê như đi làm, ngồi cà tới h cơm rồi về ăn và ngủ b-) b-) 

Trích: Mùa hè của êm ;-d ;-d

27/6
Những lúc trời quang mây tạnh, gió mát hiu hiu đời mình lại sợ nhất là tà tà ngủ quên, cứ kiểu gật gù có ngày lại té sml 😜  Uh thì đôi lúc cũng phải có chút sấm chớp bão bùng cho đời thêm thi vị ;-d thế nên chả thik ngồi yên, ngẫm lại mỗi giai đoạn lại thú vị và đặc trưng mà hiện tại nghĩ lại thấy tương lai dễ gì kinh qua được lần nữa! Cứ như thân trai lao công cũng trãi mà bưn bê cũng từng p-(

Vít blog ko hẵn để câu like vì thực ra có mún cũng dek đc :-(( viết cả năm méo ai đọc cả ngoài chính tác giả, viết thực chỉ để tự trấn an bản thân 1 chút cho khỏi thổn thức sau mỗi ngày dài ;F 

Ở ko rồi mới thấy thất nghiệp 0 đáng sợ, sợ nhất đương lúc thất nghiệp cũng là lúc biết iu &-( đệt! thế có chết bố ko, ko lẽ vì gái mà vứt hết kế hoạch nghĩ hè bềnh lâu của mình đặng mà đi lồm lại, rồi veston, sơ mi đóng thùng cho chuẩn anh trai công sở :handclap cho có cái le để lấy trc mặt ẻm ;xx  Ôi! có nên chăng tháo cái dù ra, để vội tìm nơi an phận trú ẩn chờ ngủ quên tháng ngày
Mà quên, hè này đã mưa dek đâu :')

Ảnh thằng bạn nó vẻ, thấy hay hay lại hợp tâm trạng, bê về luôn - Bạn thân nên tự thấy khỏi cần xin phép :)))
1/8
Trong suốt hè dài thất nghiệp đầy chán chường thì, ít ra là với riêng tui, những kèo ăn chùa thật đáng p lưu tâm lắm. Sáng đang nằm khô mỏ,  vì rằng đã thất nghiệp lâu lắm rồi nên càng về sau càng đói kém :(( Thì chợt tiếng chuông đt chợt reo lên, trong cơn đói làm trí não mơ màn, chỉ kịp nghe loán thoáng "R.. hả, sáng t3 về quê ăn đám cưới nghe con" Ôi nghe tới đây thôi, con mắt thâm quần vì thức khuya xem pỏn bổng sáng trở lại, ko như mấy thể loại đám cưới của mấy đám bạn không thân, hay người thân chỉ mới gặp trên fb, đám này tôi méo cần đi tiền 😜 Cơ mà nghĩ tới cảnh đèo xe về quê tốn 50k tiền xăng thì cũng làm tôi lưỡng lự đôi chút p-(

Chiều tàn tiệc, trên đường về lại tp, đầu óc suy tư chợt nhớ đến câu nói ng xưa: đời ba ăn mẹn đời con khát nc :-(( Ôi nó ám quẻ vào êm thật rồi các mẹ ah, có lẽ nào vì một mình ông ba đc hưởng tới 3 cái đám cưới, nên đứa con trai kute bé bỏng phải mắc cái ế thâm niên bù vào chăng :! Ôi ba mà cưới lần 4 nữa chak tới phiên con chỉ có bạn bè nó dự wé :q

The Coffee House đường Trần Phú - Đà Nẵng, lúc tôi viết bài này thì khu đó dẹp lâu lắt rồi, chắc do khúc đường đó bán ế
5/8 /2017
Trong cuộc sống này, quả thật so với các loại ăn, từ ăn xin đến ăn trộm, ăn vụng hay ăn vặt..không có cái ăn nào sánh bằng cái ăn chùa 😜 ôi hương vị bồ đề ấy, luôn làm cho con ng ta hết stress sau những tháng ngày mệt mõi :') Cho những ai chán đời thì thêm yêu đời, hay những ai tự ti thì bớt tự kỷ... Chợt tự nhũ, nếu hiện tại vẫn đang nghèo thì có thể tự trách thân mình p-( chứ mọe còn thể loại vừa nghèo vừa đói thì 99% là do chơi lộn bạn cmnr :d bởi vậy ông bà ta mới có câu no nhờ bạn sang nhờ vợ :$:$

Hệ quả của ngày dài tháng rộng thất nghiệp là cà phê và cà phê, làm một con người mê ngủ như tôi đây đã lâu không còn ngáp dài nữa. Được cái lúc trước sinh viên học sinh, ăn ở cũng không đến nỗi thế nên thất nghiệp vẫn được sống trong sự đùm bọc của bạn bè. Còn bạn thì sao, khoảng thời gian thất nghiệp của bạn thế nào???
1/7/2017 - NDGBAO 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...