Chuyển đến nội dung chính

CÕI TA BÀ (P1)

 "Nam mố... A... di đàà... phật...", câu kinh gỏn lọn có vài từ, lặp đi lặp lại với tông giọng trầm đều như ru ngủ, phát ra từ cái máy cassette nhỏ, vang khắp căng phòng khói hương nghi ngút. Với nào là những tượng phật, đủ loại chức danh với đa dạng tư thế, những bức tranh chữ thuỷ mặc với các chủ đề về tâm linh, những kệ sách kinh chú, từng ấy thứ nom cũng ra dáng một góc tu tại gia cho những quý ông bà muốn hưởng chút ít thanh cao cực lạc ở cái cõi ta bà này.

Một nhân vật trong bộ manga saint young man. Cũng như bộ manga kia, truyện này viết đọc giải trí là chính, không drama nha các tình yêu :">

Bổng, một tiếng gõ cửa vang lên từ ngoài cửa sổ căn phòng, nơi có hàng lan tím, trắng treo lủng lẵng trước cửa. Một người đàn bà trong mảnh áo lam, đang làm lễ phật giật mình ngồi xổm dậy. Dáng bà người dầy, da trắng căng mịn, mà nếu có gặp bạn đồng tu, hẵn sẽ được người ta khen là khuôn hình đầy đặn, nét mặt phúc hậu. Ló đầu qua cửa sổ, nhìn xuống dưới, vẻ mặt thoáng chút hớn hở, nom như vớ được của hời. "Lại có chuyện gì đấy, chờ đó, tao xuống mở cửa", người đàn bà cất giọng lanh lảnh, khác hẵn những lần hạ giọng trì chú cùng các sư thầy trong ngày lễ vu lan trước đó.


- "Ôi! Em khổ lắm chị Hồng ơi, thằng chồng em, nó lại đi ngoại tình đấy ạ.", bé Năm, người vừa gõ cửa lúc nảy, tranh thủ thốt lên một câu than thở, thay cho câu chào bà chị vừa mới mở cửa. 

- "Mô phật, lại khổ thân em tôi, mày lại dây vào thứ ấy làm gì nữa, vào đây vào đây," bà Hồng cũng nhanh tiếp lời, như vội xoa dịu cái nỗi đau của người đang than thở, như cách bà hay làm mỗi khi hóng chuyện từ những bà bạn đồng tu ở chùa Giác Ngộ.

- "Mày có bắt tại trận chúng nó, hay là lại..." Bà Hồng chưa kịp dứt lời, thì bé Năm đã vội cắt ngang như để thanh minh trước cái ẩn ý của bà Hồng: "Em chưa bắt được, dễ gì chúng nó để lộ, em chỉ là mới nghe người ta kể lại!".


- "Mô phật, mày lại cũng chẳng vừa, cứ ghen tuông vô cớ, có ngày nó đánh không chừa phát nào.", bà Hồng khẳng khái, uống nắn đứa em gái nhỏ. 

- "Ấy, em vừa mới nghe người ta đi đường thấy nó đi chung với nhỏ nào đó thì em lại chạy ngay đến chị chứ đã khẳng định với thằng chồng đâu," bé Năm vội bào chữa, "Nhưng mà thằng chồng em, dạo này nó cũng có biểu hiện lạ, lại hay chửi mắng em, có lần còn xém đánh em nữa," bé Năm mếu máo.

- "Mô phật, thằng khốn nạn, đã phải phúc lớn cưới được em tao còn láo" bà Hồng quát lớn, đánh mạnh tay xuống cái bàn, như thể thị uy. "Mày để đó, đợi chiều này tao đi lễ phật về, tao chửi chết mẹ nó, cái thứ bất tài chỉ được ăn hiếp vợ." 


Bé Năm bổng miệng nhoẻn cười, nhưng cũng vội đổi qua một gương mặt hoảng hốt như điểm tô thêm cái hành động quyết liệt của bà Năm, can ngăn một cách có chủ đích "Ấy, em xin chị, có gì... chị nhẹ lời với chồng em!."


***


Bà Hồng, như thường nhật, chiều cuối tuần nào cũng lui tới chùa Giác Ngộ, đặng làm phật sự, giúp mấy thầy tiếp chuyện các quý đồng đạo, những cao niên phụ lão, hay những cô cậu nhóc được bố mẹ gửi gắm đến nương nhờ cửa chùa, nhằm lúc về có những đứa con ngoan. Với kinh nghiệm đi chùa nhiều năm, nhìn một phát là bà Hồng đã biết được ai mới đến lần đầu, những ai đã có kinh nghiệm tu tại gia, hay những đám khác đạo, ham vui đi theo bạn bè nhằm quay tiktok. 


Với mấy thành phần chỉ lui tới bỏ vài xu lẻ ở thùng phước sương, nhưng lại tranh thủ cầu lấy cầu để một tràng dài những mong muốn đơn sơ, bà chẳng thèm bận tâm; vì bọn này, chỉ đến chùa lúc lễ lớn, hay vài ngày trọng đại, chẳng thể làm thân hay đàm đạo sự đời được điều chi. Trong khi, bà Hồng lại thích tâm sự chuyện đời, vừa để trau dồi phật học, ứng dụng thực tiễn, lại có thể cứu nhân độ thế, mang đến điều bình an trong tâm mỗi phật tử, những người cũng đang rối bời bởi nhiễu nhương trong đời sống thường ngày; như cái việc bà bị bé Năm quấy rầy sáng sớm nay.


- "Cô Thanh Tịnh hôm nay lại ghé chùa làm phật sự ạ!", tiếng một người trẻ vang lên, độ chừng gần 30.

- "Dạ, mô phật chào thầy Quang, lâu quá không gặp thầy!", bà Hồng vừa bất ngờ vừa mừng, kiểu lâu ngày không gặp một người bạn tâm giao.

- "Dạ, tôi đi tu học mấy tháng bên tây, nay sư thầy cho gọi về tiếp tục tu học tại chùa, đặng trông coi giúp các việc khác.", thầy Quang từ tốn đáp. "Ah mà cũng gần đến giờ niệm Phật chiều, tôi xin phép vào trước lo việc chuẩn bị.", thầy Quang vội nói rồi quay mặt đi vào phía chánh điện.


Bà Hồng cũng vội phủi tay, gạt bớt tàn hương trên áo quần, nắn chỉnh cái cổ áo lam cách điêụ, thêu những hoa và chim, đủng đỉnh nhanh chân đi theo sau thầy Quang. 


Ở chùa này, chẳng ai là không mến thầy Thích Nhật Quang, vị sư thầy trẻ tuổi nhưng kiến thức phật học uyên thâm, chẳng những thế lại còn sớm được tu học nước ngoài, được thêm cái, thầy có nụ cười phúc hậu lắm. Cái ấy khiến những chị em đương nhăn nhó khổ đau cầu xin trước tượng Quan Âm, nếu được trông thấy cái nụ cười ấy, cũng xoa diu được chút ít phiền muộn. Và thầy lại hay cười, trong từng câu nói, cử chỉ, riêng cái ấy không cũng đủ khiến các bà cô, bà dì gần đó phải năng đi lễ mỗi đợt trăng tròn...


***


Trời mùa này đương vào Thu, có chút se lạnh; khổ cái, tiết trời đã chẳng mấy ấm áp lại thêm cảnh chùa đìu hiu dạo này, khiến sư trụ trì có chút đăm chiêu đượm buồn, khi đương ngồi nhấp chén trà, mắt hướng xa xăm về phía cổng chính. Hoà thượng Chơn Trí, kể từ khi về đây tu tập được giao quản lý chùa Giác Ngộ, cũng qua tầm hơn mấy chục mùa mưa, chưa bao giờ thấy cảnh chùa vắng lặng như bây giờ. 

- "Dạ thưa, dường như thầy đương bận tâm điều chi?", thầy Quang ngồi đối diện chợt hỏi.

- "Xã hội giờ hỗn loạn, giá trị con người dần biến chất, mà con nhìn xem!" vị trụ trì than thở, "cảnh chùa vắng lặng như này cũng có nghĩa là con người ta đương dần xa rời chánh pháp!", nhấp thêm chén trà, vị sư già tiếp tục trầm ngâm: "Ấy cũng có nghĩa là thế sự, cuộc đời vẫn còn lắm lầm than, khổ đau!". 


Một sự quả quyết, một sự đúc kết của vị sư già làm cho kẻ học trò ngồi đối diện phải nghiền ngẫm. Mặc dù lời thầy nói ra cũng không khác lắm với tứ diệu đế; điều mà Nhật Quang được học từ lúc mới vào con đường tu đạo, nhưng với bản tính ham học hỏi, thầy Quang cứ mỗi khi nghe sự trụ trì thuyết giáo, lại rất chú tâm lắng nghe, và sau đó thì phân tích, và sau nữa là thêm thắt, tìm kiếm ví dụ sinh động; để nói lại cho các chúng con nhan đệ tử, ở mỗi chương trình sinh hoạt phật pháp hay trong các khoá tu ngắn hạn mùa hè.


Chợt, vị sư trụ trì như mới nhớ được điều gì, trông khoái chí lắm, cười khà khà:

- "Hôm qua, chùa ta được ghi hình đăng lên hẵn tốc tốc đấy", sư cụ lấy làm vui vẻ, trong khi thầy Quang thì còn ngờ ngợ chưa hiểu điều chi

- "Thưa thầy, tốc tốc là cái gì ạ, một chương trình truyền hình mới chăng?"

- "Ah không phải, được thế thì đã tốt! Cái mà mấy sư trẻ hay coi trên điện thoại ấy, ta hỏi thì mấy đứa bảo tốc tốc", sư trụ trì Chơn Trí nói tiếp: "Hôm qua có đệ tử nào đó lên chùa, phỏng vấn mấy thầy rồi khen chùa ta đẹp", nói đoạn sư trụ trì vuốt râu, trông có vẻ hài lòng về lời khen ấy lắm, mắt đảo một vòng quanh cảnh chùa, nơi có tượng phật bà Quan Âm to lớn mặt hướng về phía cổng chính, dưới chân tượng là một hồ lớn có nào những hoa sen và cá cảnh to bự, thấp thoáng phía sau là những chậu lan cảnh được phật tử cúng biếu.

- "Ah con biết rồi!" thầy Quang mặt sáng ra, như tỏ vẻ được phát kiến gì lý thú lắm

- "Thầy nói phải, hổm rày, chùa ta có vẻ nỗi tiếng lắm."

- "Mai mốt có khi còn được lên đài truyền hình, mong vậy mà chùa ta bớt cảnh thưa người.", vị sư cụ lại trầm ngâm.


***


Hoà chung cái tình cảnh đìu hiu như chùa Giác Ngộ, một cái am nhỏ ở trên đoạn núi gần thành phố trông cũng chán đời không kém. Một chiếc lá rơi vào cái tách trà đã khô nước, chỉ còn mỗi bã trà. Một vị sư thầy chừng 30, 35, khuôn mặt khắc lên những khỗ não muộn phiền, như một người trần tục bị lắm sự phiền nhiễu bao quanh, như... một người đương mất ngủ.


Phải, đã bao ngày vị sư không ngủ được, thao thức vì một nỗi, từ lúc được giáo hội cho về truyền bá phật pháp khu vực quanh vùng núi này; những tưởng đất cũ đãi người mới, nhưng mà không, thú rừng còn ít thấy, huống chi là...phật tử. Sư thầy tên tục là Trí, lấy pháp danh là Thông Tuệ. 


Chữ Thông, trích ra từ câu kệ "Thể Dụng Viên Thông", thêm chữ Tuệ, hàm ý cho sự phát triển của chữ "Trí", như mong muốn của người thầy đã dẫn dắt thầy Trí vào con đường chân tu; với hy vọng đệ tử của mình dù có trí nhưng phải biết đem cái trí mài dũa theo chánh pháp, đạt được thông tuệ cao nhất, ấy chính là giác ngộ, rồi truyền bá sự ngộ đạo đó cho đời.


Lời thầy nói năm nào khi thầy Thông Tuệ xuất gia, giờ như còn văng vẳng bên tai. Từ trong mái hiên trước am, bên bàn uống chè, nhìn xa xăm bên triền dốc, nơi lô nhô vài cái nhà cấp bốn, với mấy con đường đang dang dở, nghe đồn do xã thiếu kinh phí năm nay nên tạm ngưng, thầy Tuệ thở dài ngao ngán:

- "Thông tuệ kiếp này dù có đạt được nhưng biết giác ngộ cho ai đây!? Tu đạo nhưng không thể dấn thân vào đời, phải ở nơi xa xôi cùng cốc này, đặng như phí công thầy tận tình chỉ dạy năm xưa! Hỡi ôi!".


Đang đọc dở cuốn Đường Xưa Mây Trắng trên tay, vội khép quyển sách lại, suy ngẫm một hồi lâu, như chợt nhớ ra điều chi, mặt thầy rạng rở như ngộ được một lẽ sống mới. Đoạn, thầy cất quyển đang đọc vào một bên tủ, nơi gần góc bàn uống chè, kéo nhẹ cái hộc ở bên dưới ra, một cuốn sách lấp lánh với bìa cứng và trang trí có ánh phản quang, trông  bề ngoài cũng được mã lắm.

- "A hay là!", thầy thốt lên, trên tay rút ra quyển Think and Grow rich, tác giả Napoleon Hill.

(Còn tiếp)

NDGBAO 01/10/2022


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...