Chuyển đến nội dung chính

Sau cơn mưa!?

Trong cơn ngái ngủ sau một ngày dài làm việc quần quật gần 12 tiếng, cộng thêm những đêm liên tiếp trước đó tăng ca không ngủ, đã làm một anh thanh niên trông ra một người già, với những quần thâm ở kẻ mắt như một tên nghiện thiếu thuốc, những nếp nhăn hằng lên tráng trông như hình ảnh những nhà bác học đang vò đầu suy tư; còn anh, sự suy tư của anh có chăng chỉ loanh quanh 4 chữ: Cơm áo gạo tiền!

Quán cà phê Promenade, toạ lạc tại Navigator of the Sea, ngồi mỗi ngày vì uống miễn phí

Một con người mà trên cười ra thấy mỗi hàm răng, dưới đếm chỉ được đúng hai hòn dái như anh, thì chuyện đang lắc chảo rửa chén ở phương trời tây hoa lệ, nơi cách quê nhà gần nữa vòng trái đất đã là một phước lành cao sang mà đấng trên mang đến, bất chấp hình ảnh quần tây áo cổ cồn trắng thời còn đi làm văn phòng ở xứ biển quê nhà. 

Một điều xa xỉ như vậy đã thành sự thật thì còn gì thêm để mộng tưởng; nhưng không! Vì đời người vốn là những chuỗi dài mơ mộng, sau mỗi lần đạt được điều gì đó không tưởng, anh lại có những suy tư vượt ra cái giới hạn của bản thân.

Thường sau một thời gian rửa chén liên tục do cái tiệm anh làm trả lương thấp, chủ hãm nên thiếu người, anh chỉ ướt được một ngày thảnh thơi, ra quán cà phê Việt Nam, nhấp môi vị đắng quê hương. Nay đang ngồi rung đùi trong quán cà phê, nhìn xa xăm ra con đường College góc cắt ngang đường Spadina, anh lại thầm mộng tưởng một ngày nào đó được cào phím than thở trong một góc cà phê sang chảnh, nghe nhạc jazz, ngắm biển và cất tiếng rên…

Lâu lâu sang chảnh hơn thì uống Aroma thay Tim Horton. Chiếc xe đạp không yên ám từ nhỏ tới lớn.

Khi còn ở Việt Nam, mỗi lần lết xác đi làm về, từ bến tàu, hay từ kho hàng, trên con xe cà tàng, anh đều ngước nhìn bầu trời xanh, nơi có những chuyến bay lượn trên đầu, có những chuyến bay đưa người về hạnh ngộ, cũng có những chuyến đưa tình bạn chia xa. Khi đêm tối đến, là lúc anh thầm mơ về ngày được trải nghiệm cuộc sống đầy đủ màu sắc của một du học sinh, sau khi kéo và thả like một loạt các story, bài đăng facebook của đám bạn thời cấp ba, thời đại học đang đi du học ở…bển. 

Đến khi được đặt chân lên xứ người, trong lúc chạy bàn kiếm tiền ăn học, nơi mà đồng tiền rẻ hơn mồ hôi nước mắt, anh lại thầm mong ước gì được một lần thả mình rơi giữa bầu trời xanh, hay thư giản gân cốt trong bể bơi lên đên giữa biển, rửa mắt giữa những hàng trái cây trong tiếng sóng vỗ, tập sống sang chảnh một lần như mấy đứa bán khoá học, dạy chứng khoáng thích lùa gà trên tốc tốc, hay trên mạng xã hội.

Trong những đêm đông giá lạnh, khi mà đám Tây đang ăn mừng tiệc noel, còn người Ta đang tất bật chờ đón Tết, thì anh lại nhớ nhà da diết, cầm trong tay ly cà phê nước lã Tim Horton, run rẩy chỉ mong được có thời gian gặp đám bạn người Việt, châm chọc đôi ba câu cà khịa, xoa dịu nỗi nhớ quê. Thì ngay khi hết dịch, vừa đúng lúc tốt nghiệp, anh đã có một khoảng thời gian đi đó đây khắp vùng Canada để thăm bạn bè, hàn huyên câu chuyện xưa và mới. 

Tuy nhiên, bạn bè nào bằng được gia đình, anh đã có những đêm không chợp mắt được vì nghĩ đến gia đình, nhớ mẹ mặt dù anh chẳng muốn sống gần mẹ bao giờ vì hễ gặp thì chỉ có cãi lộn, anh đã mơ được gặp lại người thân, cùng nhau đi ăn những món Việt thân thương.

Nhà hàng kiểu Fine Dining, view đại dương vì lên đênh trên biển.

Rồi thì thời gian, không biết vô tình hay cố ý đã cuốn theo cái suy tư ham muốn có phần tham lam đó của anh, đi thật nhanh như một cái chớp mắt, làm những điều mộng tưởng có phần vô độ kia thành hiện thực; Để hôm nay, khi cùng gia đình lên đênh trên chuyến du thuyền Navigator of the Sea, từ Cali đến Mễ Tây Cơ, ngồi thả mình trong điệu nhạc jazz tại quán cà phê Promenade, thoáng nhìn dòng biển xanh lấp lánh dưới ánh nắng đầu hè, anh - trong lúc tự kỷ một mình, đăm chiêu nhìn xung quanh - bổng dưng bắt gặp những hình ảnh của bản thân trong quá khứ. 

Đó là một đứa nhỏ thích nghịch nước, một tuổi trẻ thích la cà hàng game, một anh thiếu niên tự ti thích đi lang thang 1 mình, một người trẻ đi viễn xứ làm đủ mọi nghề kiếm cơm, một anh trung niên đã làm được phần lớn điều mình muốn. 

Anh chợt nhớ lại tuổi trẻ, nhìn xuống cái bụng phệ sau nhiều ngày táp lấy táp để trên thuyền, thân thể anh giờ đây nổi lềnh bềnh trên mặt nước đã là một phép màu, chứ nào đủ khoẻ để sải cánh tay nhảy lộn xuống bể nước như mấy chàng thanh niên đang khoe cơ trước bạn gái, thế là anh khao khát thời niên thiếu quay trở lại, nhìn những nhóm gia đình có con nhỏ, anh khao khát sớm trúng số để cưới vợ, tự trách bản thân đáng lẽ phải đang kiếm tiền để thành công lúc này chứ không phải ngồi không cào phím. 

Một chiếc view khá cưng, nhưng mà view cưng quá ngồi ngắm hết cả thời gian không viết được gì

Suy tư tìm kiếm câu trả lời một hồi lâu, chợt ngó đầu qua phía ngoài cửa tàu, anh thấy ánh nắng vẫn cứ ngập tràn, nơi sóng biển vẫn cứ vỗ từng hồi, gió vẫn lùa qua hành lang tàu, làm tóc những người tản bộ chốc chốc tung bay, những đứa trẻ bám tay mẹ sợ gió thổi bay, những ông bà già giữ lấy tay nhau đi thật chậm để khỏi ngã, những người nhân viên phải luôn tay quét dọn tránh trơn trượt. 

Xa về phía đuôi tàu, ống khói thổi trắng cả bầu trời xanh, bên mạng tàu, những con nước rẽ sóng nối tiếp nhau liên tục không dứt.

NDGBAO 10/04/2023

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...