Chuyển đến nội dung chính

BLAME! Một phiên bản Ma Trận nơi Neon thủ vai John Wick

Lời ngỏ đầu cho bộ truyện này:

Nếu có lúc nào đó bổng nhiên thấy lòng ngập tràn những muộn phiền, những sầu não của đời người, hãy tạm lánh mình vào thế giới của BLAME!, nơi không gian và thời gian là vô chừng, để tự thấy rõ vượt xa hơn những cảm xúc lý trí đơn thuần của xác thân phàm tục này, chúng ta có gì?

Hay chính xác hơn, những muộn phiền ấy, liệu có đáng để tâm trong cõi tạm?

Nếu bạn đọc đã từng xem qua và có chút hứng thú với phim Ma Trận (The Matrix) hoặc một bộ phim được thủ vai bởi cùng một diễn viên, Keanu Reeves - John Wick, tôi khá chắc rằng đây sẽ là bộ manga xứng đáng cho bạn đốt một ngày của thanh xuân để cày hết bộ này trong khi...đang tìm kiếm một điều gì đó xoá tan những vấn vươn thường nhật.


Tên truyện: BLAME!

Số chap: 65 (Đã hoàn thành)

Thể loại: Hành động - Hậu tận thế - Khoa học viễn tưởng - Cyberpunk - Dystopia - Tâm lý (Cảm nhận cá nhân)

Tác giả: Tsutomu Nihei


TÓM TẮT GỌN (TRÁNH SPOIL):


Trong một thế giới tương lai, chỉ còn lại những gỉ sét, cũ kỷ, với tên gọi chung là thành phố - The city, một dạng siêu cấu trúc đồ sộ. Nơi khái niệm về không gian và thời gian chỉ là những con số vô chừng, trong cái mênh mông vô định đó, nhân vật chính - Killy, xuất hiện và rảo bước trên hành trình cũng mông lung như thế giới anh đang tồn tại. Mang ý chí về một nhiệm vụ gần như bất khả thi, tìm và bảo vệ người mang gen Net giữa một không gian rộng không tưởng tựa hệ mặt trời, bao quanh là những kẻ thù đang lùng giết anh.


Một hành trình tìm, giết và bị giết (Như John Wick), lặp đi lặp lại giữa dòng thời gian bất tận, có khi cả trăm hay cả ngàn năm (Tựa The Matrix). Trên hành trình của Killy, không có mở đầu lẫn kết thúc, tôi hay chính bạn, một người đọc, sẽ tự cảm nhận được những triết ý sống cho bản thân thông qua nét vẻ tuyệt đỉnh của tác giả mà không cần phải tìm đến những câu thoại triết lý ý nghĩa, vốn hay bắt gặp ở bao bộ manga bình thường khác.

CẢM NHẬN RIÊNG:

Nét vẽ, hơi xấu, khó nhìn. Đó là cảm nhận có vẻ chung chung của đa phần người đọc mà tôi có lướt qua ở các trang web đăng truyện. Nhưng sau khi đọc qua 3 chap đầu, những nét vẻ tưởng chừng là nguệch ngoạc, rời rạc ấy, kỳ thực lại tinh xảo chi tiết vô cùng, giúp người đọc nhanh chóng hoà nhập vào cái thế giới có kết cấu máy móc, lạnh lẽo, gai góc. Nếu có từng đọc B'TX – Người X của Kurumada Masami, thì sẽ dễ hình dung được sự tương phản của hai kiểu vẻ cho cùng một thế giới máy móc - cyberpunk.



Và kiểu vẽ của Tsutomu Nihei thực sự là khó nhìn cho ai hay đọc thể loại manga dành cho tuổi thiếu niên, và kỳ thực chính thế giới của BLAME! cần một nét vẽ của Tsutomu Nihei với những chi tiết máy móc được thể hiện chỉnh chu, những con ốc, những đường dây điện, những ống thở, những khớp nối máy...được trưng ra rõ ràng, vô hồn như chính bản thân chúng.

Khối kiến trúc của the City cũng được thể hiện với tỷ lệ hợp lý để người đọc nhìn ra được sự nhỏ bé của những con người đang lầm lũi trong the City hết trăm năm đến ngàn năm (Tui có tìm hiểu thì bác tác giả cũng dân kiến trúc rẻ ngành sang manga).

Cách vẽ của Tsutomu Nihei có thể không quá mượt, cũng chẳng dễ nhìn nhưng mà chi tiết, chính sự chăm chút chi li cho từng đốm sáng, từng sợ dây điện...điều đó làm cho bộ manga này hay chính xác hơn thế giới megastructure được hiện ra rõ ràng, như cách ta nhớ lại một cảnh tượng đã từng thực nhìn trước đó trong quá khứ.


Chi tiết của những nét vẽ thể hiện không chỉ qua tầng khối kiến trúc mà qua việc thể hiện các nhân vật, những quái vật, những vật thể sống lai tạp...làm cho thế giới của BLAME mặc dù vô hồn theo kiểu chết chóc chỉ có máy móc nhưng cũng vừa sống động với những thực thể sống đặc trưng.


Một góc nhỏ trong thành phố, mà độ lớn của nó vượt xa hơn cả hình ảnh là trí tưởng tượng của người đọc, có thể kể đến trong vài chap, khi nhân vật chính Killy đi tìm người bạn đồng hành Cibo chỉ việc lang thang trong một tầng mà đã có diện tích gấp mười lần trái đất (Chap 57), hay việc di chuyển từ tầng này sang tần kia cũng đã ngốn thời gian hơn cả tháng (Chap 37). 

Tuy nhiên cái hay ở đây con số tác giả thể hiện tính bằng giờ cho thời gian và tính bằng km cho diện tích, để người đọc tự hình dung, mườn tượng về con số và đôi khi dành thời gian lên mạng tự tìm hiểu thêm, từ đó mới 'Wow! Không ngờ lại như vậy..."


Bộ truyện BLAME! đúng nghĩa một quyển truyện tranh với chỉ...toàn là tranh, quả thực vậy, hội thoại trong BLAME! rất ít, trải dài cả hành trình của Killy là những khoảng sâu thăm thẳm trong thành phố vô tận được xây dựng liên tục từ năm này qua năm khác, mỗi tầng tầng lớp lớp được liên tục bồi đắp bởi những Thợ xây, được thể hiện chỉ thông qua tranh ảnh. Những màn hành động nghẹt thở, đuổi giết nhau, những đoạn hội thoại lấp lững, không triết lý, vội vàng bị ngắt bởi những sự kiện bất ngờ đang xen, làm cho thế giới của BLAME, vô tận là vậy được thu hẹp lại, thời gian trong BLAME! vô chừng là vậy trôi qua nhanh chóng.

Vậy câu thoại ít có làm cho BLAME! trở thành bộ truyện vô tri để người đọc chỉ có mỗi nhìn tranh rồi lướt qua cho xong? Thực tế mình đã phải đọc lại một chap có khi vài lần, ngừng lại để tìm kiếm trên google vài đoạn thông tin mơ hồ về thế giới của BLAME! chỉ để hiểu điều gì đang diễn ra. 

Nội dung của BLAME! không có mở đầu vì Killy xuất hiện ngay chap đầu tiên cũng chẳng có một lời giới thiệu, chính cách anh hành xử trong suốt các chap sau đó đã chính là câu giới thiệu không lời về nhân vật chính với một nhiệm vụ duy nhất, tìm người mang gen Net. Cả cái kết cũng chỉ là một cái kết mở nốt! 


Những đoạn đối thoại trong BLAME! giữa Killy và Cibo hay giữa nhân vật chính với các vai phụ khác thật hiếm hoi vừa đủ để người đọc không phải lướt vội quá nhanh, mà phải tò mò và tự kích thích khả năng suy luận của bản thân, như chính Killy đang lần mò nhiệm vụ của mình giữa the City. 

Rồi từng chút một, tiến đến những câu trả lời mơ hồ rằng siêu cấu trúc (Mega structure) là gì? Từ đâu lại có thành phố này? Thế giới trong BLAME là gì? Đấy là một trong những cái hay khiến tôi phải làm một bài review về bộ này giữa bao bộ manga thuộc thể loại khoa học viễn tưởng khác.

Không khởi đầu, không kết thúc, những điều xảy ra chỉ có giết, bị giết, tìm kiếm và lặp lại. Không những cảnh yêu đương, không một nỗi gượng buồn, không sự hối tiếc, không một lời vô nghĩa, lẫn cả triết lý ..vô định và vô chừng như thế giới của BLAME! là chìa khoá đa năng để mở ra những ý nghĩa riêng đối với từng người đọc khác nhau.



Và theo cá nhân tôi, tôi có thể trả lời rằng BLAME! cũng có, hay rất nhiều các ý nghĩa khác nhau. Mà từ đó tôi đã có thể rút ra một lời ngỏ bạn đã đọc được phía đầu bài. Trong một thế giới rộng lớn, hun hút sâu thăm thẳm, đầy hỗn mang liệu tình yêu, lí trí có thực là một sự ý nghĩa cuộc sống cần có? Cái chết hay sự sống có còn quá quan trọng?.

Một tôn giáo, một đức tin có thực là sự cứu rỗi duy nhất ngoài nhu cầu cơ bản nhất, là sống còn? Suy ra trong thế giới ta đang tồn tại đây, nếu hiểu được không gian quanh ta rộng lớn đến chừng nào, thời gian trăm năm hữu hạn của đời người dài biết bao lâu thì những nỗi buồn xảy đến, những biến cố ập tới hẳn chỉ là những bụi phàm thoáng qua làn da xác thịt! 


Vậy ta mới thấy tại sao có những chuyến đi, những đợt hành hương để được hiểu chính ta, như Killy trên hành trình vô định với ý thức duy nhất cậu có là nhiệm vụ được mặc định trong ký ức từ cơ chế đã tạo nên cậu, The Netsphere! 

Khi tôi hay bạn hiểu ra được mục đích sống duy nhất ở thế gian này, có lẽ đó sẽ là ngày chúng ta có thể hiểu được sự buông bỏ, để vượt xa cái đau khổ, bi luỵ, tham sân đời thường, để đượt giải thoát. Cũng có thể cái ngày đó sẽ không có thật vì hành trình thực hiện điều đó phải chăng vốn đã là sự giải thoát!


Về nội dung truyện, về sự đồ sộ của thế giới BLAME! về những chủng tộc người, những tầng lớp kiến trúc...và về hàng trăm câu hỏi khác như Killy là ai, tại sao lại có the City, ai tạo ra thế giới Net....

Có thể một bài duy nhất là không đủ để giải thích hết tất cả, nếu vẫn chưa thoả mãn được cái sự tò mò về thế giới của BLAME! Bạn có thể tìm đọc một tập truyện khác của cùng tác giả, NOISE, đề cập về thời điểm trước BLAME! hoặc tìm đọc trên wikipedia về mô tả các tổ chức, hệ thống và nhân vật được đề cập trong truyện hoặc một vài diễn đàn, bài viết phân tích về BLAME! để có cái nhìn khái quát hơn về bộ truyện tuyệt vời này!

Hy vọng bạn sẽ có một cái nhìn mới, thú vị hơn về cuộc sống hiện tại sau khi đọc xong bộ này!

NDGBAO 07/06/2023    



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...