Chuyển đến nội dung chính

Một năm sau ra trường - Tâm sự Zalo (P2)

Phần này là lời hứa chắp nối những đoạn tự sự còn dang dở trên trang zalo, mà bạn biết đấy, đã là con người, thì có lắm thứ mà buồn mà vui, vậy nên những tháng qua đi,  đếm theo từng ngày, mỗi khoảnh khắc đều là những trãi nghiệm thú vị với bất tận các cung bật cảm xúc khác nhau, bạn có tin không???

Cùng tôi hồi ức lại một phần những điều đã xảy ra, tựa hồ như mới trải qua trước đó một ngày thôi.

2 tháng 8

Nhiều khi cũng muốn yêu nghề lắm mà hình như nghề nó méo yêu mình thì phải :'(

Đậu đã thế thì bố cũng cóc cần dù có là chỉ trong suy nghĩ thôi nhưng bố vẫn muốn nghĩ thế đấy dù thực ra cần bm ra các bạn ah  Ôi Khách hàng yêu dấu đã đẩy em tới cái ngã ba cuộc đời này nhiều nhánh rẽ sang ngang bik chọn cái nào đây.

Á ah, chúng mày đã xô đẩy đến thế thì ông đây cũng tự hành trang cho cái nghề phụ  Uất ức quá thì ông lại chẳng nghĩ việc ngay để vui vầy với đời ko biết chừng  Uhm uh ah cứ nghĩ thế thôi đã là thấy vui rồi. Đời này thanh niên trai tráng đầu đội trời hai chân đạp đất chẳng bao h đủ. cứ phải thêm cái chân phụ nữa mới xong :)

Đêm dang dở với bạn khách hàng dở hơi, đôi co lại thấy bản thân dở người
#themcancaucom

13 tháng 8


Bê tô cơm dư tối qua ra từ trong tủ lạnh. Xắt xắt thái thái ít hành, thêm xí tỏi phi, đổ ngay cơm còn lạnh  vào trộn liên hồi, đập thêm cái trứng nữa cũng qua được một bữa. Tay xào cơm mà nước mắt rưng rưng, chậc lưỡi thôi kệ, chắc là do hành bay vào mắt. Từng đợt vung chảo cơm, men theo bàn tay điêu luyện những suy nghĩ mơn man chợt về, nhớ lại đoạn hội thoại ngắn ngũi vs má qua zalo.

Le má: Me qua tới rồi con yên tâm.
Le tui: Me sướng quá con đói meo đây
Le má: không nói gì... chỉ úp hình....
Le tui: (tức quá cũng úp hình cơm chiên kể khổ)
Le má: ảnh me chụp đó con đẹp không
Le tui: Con ở nhà ăn cơm chiên với mỳ tôm nè
Le má: Tội con, thôi me qua đức vs đoàn đây..pip..pip

Quá elle, ăn vội miềng cơm khô, ún miếng nước lạnh, chạy đi đái rồi ra ngồi cf cho mát vại. Nhìu lúc tự hỏi Hạnh phúc ở nơi đâu.... thì thật ngu ngốc khi chính ta đã chẳng phải là một hạnh phúc rồi đấy ư? Ừ thì đời còn gì đâu để vui nên thôi thân ta tự tìm cho mình một niềm vui nhỏ nhỏ vại.

26 tháng 8


Chuyện từ muôn thuở tiếng mưa có vui bao giờ... Nhiều lần ngẫm nghĩ ra trường cũng được hơn một mùa mưa. Ngày cuối tuần, chiều thứ 6 trong tất bật mọi thứ việc trên đời và xen lẫn các suy nghĩ vớ vẫn đan xen nhau, về nhà ăn cơm nghe má kể chuyện và tâm sự thấy hơi chút sầu đời rồi, trên đường đi mưa rơi ào ào ngẫm lại chuyện mình lại càng phát ngấy.

Tạt ngay vào góc nhỏ quen thuộc trú tạm cơn mưa đầu mùa dài dai dẵng, đúng lúc vài bài hát yêu thích vang lên, nhiều khi bất chợt tự thấy vui như trẻ thơ. Ơ! hay là khó quá bố xin nghĩ mọe chớt, sống tc quá cũng mợt, để rồi thứ hai đầu tuần reset lại cái cơ thể này cho vài dự định mới. Cơ mà đầu tiên thì vẫn là tiền đâu, thôi  thì ngậm ngùi âm thầm xong cái báo giá, chốt nốt cái công việc vs agency khác cho yên một đêm thứ 6 vại. Lúc nhỏ cứ tưởng muốn ún cf thì sáng phải dậy sớm theo bố ra quán, lớn rồi mới biết đêm đêm cũng có ng ún cf đấy thôi

P/s: Hên hên bố nghĩ việc mà có đứa nào bêu rếu trêu chọc thì bố bợp ngay cái mỏ rồi unfriend lun và ngay

5 tháng 9

Cựu MSP tụ hội nhận cert  được  idol Vũ Minh Trí ký xác nhận luôn,  ôi chao hạnh phúc không tả được, lại suy nghĩ biết khi nào em mới được như anh đêy ahuhu. Cầm cert ở Sài Gòn gửi về lòng lại tràn đầy nhiệt huyết, chiều thứ 7 đang ngủ nghe khách Gọi cái tụt hết mẹ cảm hứng. Khuya Chủ nhật còn ngồi booking  trong khi sáng thứ 2 xin off dưỡng thương coi như tiêu tan vì chạy dự án .

Bik bao giờ cho đến ngày xưa  1h sáng chốt xong bất chợt nhớ tới câu:  thiên đường có lối lại không đi, địa ngục không cửa tự chui vào . Vậy Đường ta đi là đường nào ta, cần mua 2k tình yêu công việc  chịu hổng nổi.

Trời mưa rào rào tính tranh thủ ngủ cho sướng, chốt xong công việc vs Kol hết cmn mưa tỉnh ngủ lun  Đậu xanh, muốn đập đầu tự tử, đập ngay vào gối, bất tỉnh sáng dậy vẫn phải lao đầu vào công việc


18 tháng 9

Cà phơ sáng,

Con Ở mẽo giờ đã về đà nẽng, còn đứa xì phố vẫn chưa thấy tăm hơi mô.

Sau mọi chuyện rối bời, ngồi cà phơ cùng lũ bạn lại thấy yêu đời hơn , ừ thì mọi chuyện lắm lúc dù phải đến cơn bĩ cực, rồi cũng phải qua đi, nhẹ nhàng và âm thầm như chưa từng xảy đến và con người ta, một cách tự nhiên, ai rồi cũng sẽ khác.....

Có khác không nhỉ? Khác cái dek nè,  rốt cục suy cho đến tận cùng của bản chất, ta vẫn là ta không ai thay đổi được, có chăng đổi thay chỉ là cảm nhận thế thôi. Theo dòng, tháng đến năm đi, tự thân, cùng một sự việc, ở mỗi thời điểm lại có những cảm nhận rất khác nhau, mà nếu lầm tưởng lại vội cho rằng ai đó đã khác xưa nhiều lắm.

P/s: bạn tốt lâu năm, cứ đi ún nước là được bao , thấy đeo cái cặp rách thì cho cái balo . Không uổng công mình tính toán trước khi kết bạn


28 tháng 09 

Douma chưa thấy cái nghề nào nó lồi lõm như cái nghề này các thím ah.

Đêm nằm ngủ mà trăng trở nhở có khi nào sự ngây thơ bé bỏng của mình lại nhiễm cái thói này thì :'( thì thôi chứ biết sao h :))

Mới cái hôm nao còn lên mạng hổ báo cáo chồn xàm lông seeding comment bêu rếu hiếp dâm CGV các kiếu, tuyên bố CGV tuổi loz so vs bà dì ghẻ thì thế dek nào, chìu nay em lại xúng xính tung tăng lên rạp chiếu của nó mà vui vẻ xem phim ngon lành  Tựa hồ vừa tát vêu mồm con ghệ cũ xong sáng hôm sau lại đòi chịch nó vậy. Ah ra vậy đấy các bạn ạ, thế giới này dù có ra sao thì sau tất cả chúng ta lại về với nhau, vậy nên anh chị em ơi nếu có giận hờn thì hãy vu vơ thôi nhé, vì dầu ra sao, đã lỡ yêu nhau thì tình cảm đó như vết hằn ko bao h phai nhòa được, nếu đã không xóa được thì cũng chớ tô vẽ thêm làm gì.

Thú vị ở chổ đi xem mới biết,  té ra là phần kết cho câu chuyện dang dở Bridget Jone's Dairy mà êm từng vô tình xem 4 năm trc kk. Các bạn nam thanh nữ tú, mấy em teen teen tuổi mới nhú, nên lên google và xem qua một lần cho biết, đảm bảo mọi cung bật cảm xúc từ lúc trẻ tới lúc già, phải làm cho mạng há mồm lên và : Ah, ah....

Haizz, Zalo lại một lần nữa phá mạch cảm xúc của em, thôi để dành phần tiếp cho blog vại


22/11/2016 - NDGBAO

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...