Chuyển đến nội dung chính

Hai năm sau ra trường - Tâm sự Zalo (P7)

Tính đến thời điểm viết bài này, điều tôi hối tiếc nhất chắc là chưa có mảnh tình vắt vai, tuy nhiên thứ làm tui cảm thấy hài lòng mà thực sự là có ích nhất đó chính là có đám bạn. Bạn nhiều thì cũng nhiều cách chơi, vì mỗi đứa mỗi tính, ấy thế mà đứa nào cũng có cái hay ho của nó để mà khám phá, để mà học hỏi, mà kỳ thực lúc đói ăn mới biết tình bạn quý giá đến mức nào.

11/10

Thư nhận được trong một ngày vừa chợt nắng ;-d vs cái kiểu nội dung vừa đấm vừa xoa ri méo bik nên buồn hay nên cười trừ nữa :') :') Coi như cũng có xíu kỹ niệm để lâu lâu có chán đời còn ăn mày quá khứ :v làm hì hục cả năm, nghĩ tham gia một cách tự nhiên cũng gần năm rồi mới có thư cảm ơn :WIPE chak bên đó mặc định trước h mình vẫn còn làm việc đều đều cho msp quá x-) x-) Tò mò méo biết mấy tháng qua anh chị em bên Microsoft review là review cái gì nữa.

Nhận mail xong thấy tự dưng già cỗi vãi :-(( nhiệt huyết tuổi trẻ chak tạm gác lại kiếp này, dành thời gian kiếm việc cưới vợ đẻ con an phận thủ thường cho giống mấy anh chị em khác vại ;xx cú này đi xin việc mà ko ai thèm chứa nữa bố sẽ tranh thủ vụ apec này, về quê làm nông khởi nghiệp >< trồng chuối xuất khẩu bán qua Hàn xẻn, nghe đồn bên đó chuối nhỏ nhất thế giới x-)

3/12/2017

Sau bao ngày ăn nằm trên thư viện sống kiểu rừng rú ngại tiếp xúc với người lạ cuối cùng êm cũng chốt xong cái mùa thi cử vật vã :') :') mới hơn có mấy tháng thôi mà cảm giác như cả tuổi thanh xuân chỉ dùng để thi ielts vại :-(( Vì đã nghĩ việc bất chấp can ngăn mà dồn tiền đi thi, nên thành ra thất nghiệp vào những tháng cuối năm méo có ma nào nhận vào làm. 

Tháng 12 lạnh lẽo may nhờ ăn ở cũng có phước, còn có đc vài đứa bạn bao ăn đùm bọc sống nốt qua mùa đông này 😜 😜 cảm giác được bao ăn chùa bao h cũng thật khó tả, nhân cơ hội được bao nên ráng gân  ăn lấy ăn để, về nhà no căn da, hổn hển thở không nỗi ;-d chỉ đáng bùn một điều, nữa đêm tào tháo gọi tên, vừa đi vừa tiếc mấy món lẫu bò, phá lấu đã ăn x-)

Cơ mà thi xong rồi h làm gì nhỉ ;D ;D


20/12

Thất nghiệp thì cũng bình thường , mấy cái ăn theo nó mới đáng đau đớn và tuyệt vọng. Sau vài tháng ăn hàng ở không tài khoảng đã đến hồi cạn kiệt, cái ngày đó rồi cũng đến :(( gia hạn tài khoản wordpress. Ôi đậu xanh, lúc mua lần đầu thì giá rẻ thấy bà có 300k hơn xí cho cả cái web h gia hạn lại lên đến tiền triệu ôi đang trong cái cảnh ăn không dám ỉa thì nghĩ đâu được tới việc gia hạn, thấy nó cảnh báo thôi mình cũng chủ quan bỏ qua cứ đinh ninh source thì còn đó, mai mốt trúng vietlot có tiền gia hạn lại, ai dè đùng phát mất lun host mất hết moẹ tài sản là những áng văn chương mà cả đời em rên rĩ từng dòng tích cóp đc ;8 đm cảm giác như viết nhật ký xong bị đứa nào lượm mất vại :-(( 

Lại thêm cảnh trời lạnh thật đúng ý lòng người đang lạnh lẽo |-) Ham hố tập tành nghĩ việc, cày thấy mụ nội đc 6,0 ielts xong, h nộp đơn ở đâu người ta cũng im lặng ko thèm trả lời một câu làm phước p-(  Những lúc thảm cảnh của tuổi trẻ như này trợt cảm thấy khao khát trúng vietlot mạnh moẽ hơn bao h hết ;F

(Thời điểm đó, cũng tại vì tính kiết một phần, thêm cả cái căn bệnh trì hoãn mà thành ra mất cả cái web cất công làm)


22/12/2017

Nếu nghèo còn có thể đổ lỗi tại bản thân chứ còn thể loại vừa nghèo vừa đói chắc chắn do chơi lộn bạn x-) Cũng may trước học kinh tế nên cũng có tìm hiểu trước môn đầu tư biết món nào tiềm năng mà lo thủ sẵn, hồi xưa hai thằng bên cạnh trông rất ngáo ngơ không ai thèm chơi nhưng riêng mình với ánh mắt nhà đầu tư đã nhìn ra được tương lai sáng lạng của chúng nó.

Một ngày đẹp trời trong lúc tụi nó bị mọi ng xa lánh mình đã nhẹ nhàng đến bên động viên làm màu ban phước cho ít tình bạn :> Nhờ vại đến h dù có thất nghiệp bền vững thân phận lao đao, nhưng nhờ bao ăn bao ún mà thấy cuộc sống hiện tại cũng không đến nỗi nào. 

Tuy nhiên, thấy bạn bè thành công cũng hay suy nghĩ lunh tung, như hôm nay ăn xong thấy nặng lòng đầy trăn trở, nằm thở hổn hễn chặp mới phát giác là nặng bụng do ăn nhiều nên mệt mõi chớ méo phải tâm trạng gì cả :-(( no quá hự hự ;-d giữa cái tiết trời lạnh lẽo nằm dạng hán căng bụng cảm giác thật phê pha.


11/1/2018

  • Chào em...mình chào lại
  • Chị pv: Hãy nói thêm về bản thân nào chị đọc CV rồi nhưng muốn nghe thêm mấy điều chưa có trong này.
  • Le tui: Dạ, như chị có đọc...(lòng thầm nghĩ ui xinh thế ực ực, chỗ làm đích thực đây rồi)
  • Chị PV: ơ kìa e
  • Le tui: chết mợ, ướt ướt tưởng nước mũi, làm bộ chống nhục hít mạnh, lấy giọng e hèm kiểu tôi đây đang cảm mạo, tức thì vội quẹt tay qua mũi cho ngầu chút, nhưng chủ ý tranh thủ quét miếng nước sền sệt còn sót lại do hít ko hết, nhìn lại thì ôi thấy bà rồi..máu :!  
  • Chị pv: ấy, để chị lấy khăn
  • Le tui: Đệt, nữa năm thất nghiệp nằm nhà, giờ mới thấy gái đã chảy máu cam rồi sao :') chưa kịp có suy nghĩ bậy bạ kia mà huhu :-(( 
Mà sao chị cho ít khăn quá, thấm đỏ gần hết cả giấy vẫn còn máu đệt >< cố gắn em hít lấy hít để ngược vào trong, lòng thầm mong chúng mày khô nhanh cho bố nhờ. Dù sao buổi pv cũng trọn vẹn, cảm nhận cá nhân văn phòng đẹp, nhân viên xinh b-) qua việc này tui rút ra một điều rất quan trọng, tối trước khi phỏng vấn không nên ngoáy mũi.

Lúc thì xin việc không ai trả lời, lúc thì lại đòi xác nhận đi làm gấp, cuộc đời này, được sống đã khó, sống được càng trăm vạn lần sầu. Chán đời thì được đám bạn rũ lên đỉnh Quế chơi.

18/1/2019

Ôi cuộc đời không ngờ sau khi ra trường lại tưởng chỉ mỗi lần đó mới phải phân vân về con đường sự nghiệp thôi chứ, ai dè mỗi lần xin việc 2, 3 option thế lày em lại phải phân tâm dằn vặt về cuộc đời sắp đến :') 

Cũng cái bệnh tham lam nộp thì nộp cho nhiều h bên nào cũng hối trả lời sát đít đau đầu vcl. Những lúc như này giá như có ai hé lộ một xíu về tương lai thật hay biết mấy ;xx ;xx  hoặc có ai thì thầm vào tai, cứ chọn bừa đi sai tao gánh dùm b-) b-) thì quá toẹt cmn vời. 

Dẫu biết rằng thành bại do mình ko phải do tổ chức mà một bên lương cao trước mắt vs mấy bên lương thấp nhưng có nhìu cơ hội ở tương lai xa thì quyết sao cho hợp tình hợp lý đây :Q
Ai cũng bảo lương thấp mà tương lai có cơ hội, cơ mà thấp quá thì từ đây tới tương lai chak sống một mình ko ai chơi quá :-(( , quyết tâm kiếm gấu đành cất lại đợi tới tương lai và sống nhờ vào tình thương bạn bè vại x-) 

Mà bữa h còn có style gửi thư buổi sáng chiều trong ngày đòi câu trả lời nữa mới kinh chứ :! khủng bố tinh thần vãi đạn ><.

Cà phê tôi thích Cà phê sớm, hoặc là đêm muộn, nhưng đặc biệt cà phê dịp cuối năm thì thích nhất.

11/2/2018

Khi con người ta đến những điều nhỏ nhặt nhất như ăn sáng hay ún ly cf đều phải chờ tình thương từ bạn bè thì hẵn phải tới bước đường cùng như trong tác phẩm cùng tên của bác Hoan :(( Nhưng anh Pha còn có chị Pha, nghĩa là đường cùng vẫn còn ai đó chung lối, chứ em đây méo có moẹ gì :-(( Những điều không hay ho sống rất theo kiểu bầy đàn, chúng nó đã không đến thì chẳng ai hay, chứ đến rồi thì ập một lúc cả bầy làm tấm thân bọt bèo này, đôi lúc mún thở giữa trần thế cũng thấy khó khăn :WIPE 

Ngáo đá bỏ chỗ lương cao đề đi theo tiếng gọi con tim, nào ngờ tới vòng cuối nhận tin nhắn chia tay trong nước mắt với nội dung quen thuộc muôn thuở : "Em rất giỏi nhưng tôi rất tiếc, Chúng ta không hợp nhau". Ôi cảm ơn những lời an ủi công nghiệp từ quý anh chị HR :')

Thôi ra tết bố bày keo khác vại :-DIG Nhìu người rất giàu thường gặp lắm gian nan lúc trẻ, có khi thất nghiệp phải thêm cả thất tình nữa đeo bám mới làm cho người ta có ý chí vươn lên được, thôi tạm nghĩ thế để ráng sống hết kiếp này vại :3

Nhại lại ít lời bài hát của bác Trịnh, sống trong đời sống cần có một đám bạn :)
Lâu quá không viết lại vì bận đi du học kk - Cuộc sống ấy, chán thì chán đến độ ma chê quỷ hờn, nhưng mà cũng có những bước ngoặc thật thú vị, để mà đang lúc bạn đương cơn cùng cực khổ sở, chính cũng là lúc cuộc đời nó vứt cho ta một vài cái ngã rẽ để mà miễn cưỡng vui vẻ đành sống tiếp.

18/09/2019 - NDGBAO 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...