Chuyển đến nội dung chính

CHỢT QUÊN SINH NHẬT TUỔI 28

Ngoảnh lại cũng đã 5 năm rồi, kể từ cái lần đầu tiên viết Blog vào dịp sinh nhật tuổi 23, với nhiều cái bất ngờ xảy đến. Và hôm nay đã 28 mùa xuân, sau cái chớp mắt vội vàng, điều bất ngờ duy nhất là chính tôi đã xém quên mất cái ngày này nếu mà không nhận được lời chúc từ má tôi, người mà những năm trước đợi đến lúc ngày sinh của con trai mình trôi qua rồi mới nhớ ra.


Nhưng thường lệ tôi cũng chẳng quan tâm đến có ai nhớ sinh nhật mình làm gì, vì đối với tôi, hoặc có thể do hoành cảnh, hay do môi trường, hoặc là bất kỳ điều gì khác có thể tạo nên chính tôi bây giờ, đã làm tôi từ lâu không có để tâm đến ngày sinh nhật quá mức, như một cái ngày gì đó trọng đại mà người ta phải cần ai đó quan tâm chúc tụng, cần phải chụp ảnh đăng mạng xã hội cho bà con họ hàng biết... Tôi không hay để tâm lắm đến sinh nhật của bất kỳ ai, nếu mà tới sinh nhật đứa bạn chim lợn nào đó, chỉ cần tụi nó hú là tôi sẽ có mặt chứ chẳng có vụ phải nhớ rồi tới ngày tặng quà cho bất ngờ. Thành thử ra, ở chiều ngược lại, sinh nhật tôi tôi cũng chẳng buồn bận tâm có ai nhớ không.


Nhưng kỳ thực sâu thẳm trong tâm can, có ai đó nhớ ngày sinh nhật của bản thân, tôi cũng thấy vui lắm chứ!. Tôi chỉ nhớ sinh nhật mẹ tôi (vì bị ép, vì tại sao con trai lại không nhớ sinh nhật mẹ bla bla...), và cũng để làm cho má tôi vui một chút trong đường đời đã quá nhiều đau khổ. Và thêm nữa là thằng bạn thân vừa mới có người yêu của tôi, vì sinh nhật nó dễ nhớ, cũng vì nó là đứa duy nhất luôn nhớ sinh nhật tôi, cơ mà từ lúc có bồ, tức là năm tôi 28 tuổi, tôi méo thấy nó nhắn tin gì nữa, thế thì có buồn nhẹ không cơ chứ. Nhưng mà hổng sao, vì ít ra ở bên Tô thành này, đã có 1 bạn học nhắn tin chúc mừng sinh nhật tôi, có chút bất ngờ nhẹ, thấy vui vui (Không biết nhớ thiệt hay có bật app thông báo), đúng cái bạn mà ngày đầu đi học bên xứ Cà, lần đầu gặp tôi đã có chút rung động nhẹ tuổi mới lớn.


Nhưng cái vui nhẹ đó cũng chẳng thể xoá nhòa đi tâm trạng tôi lúc này.... vì tôi, đã gần như quên sinh nhật mình hôm nay. Đó phải chăng là một dấu hiệu của sự sống vội, là sự quên lãng bản thân mình giữa thực tại, điều tôi luôn lo sợ sẽ một ngày xảy đến, và là minh chứng cho sự vô cảm đang nhen nhóm trong thâm tâm mình. Mỗi lần sinh nhật, ở các năm trước, tôi luôn nhớ và chuẩn bị cho mình một ngày yên tĩnh, không làm việc, không học hành, ra một quán cà phê nào đấy, nhâm nhi từng giọt đắng pha tí ngọt để gặm nhấm chút thi vị của cô đơn. Ấy thế mà năm nay tôi lại quên đi mất, nhận thêm ca làm để rồi ngày sinh nhật trôi qua nhạt nhẽo như hạt tuyết đang bay bay ngoài kia, rơi từng đợt, từng đợt giữa khung trời khuya vắng, chẳng mấy ai bận tâm. 



Sau một ngày làm việc mệt mõi, trên chuyến xe bus cuối ngày, tôi chợt rùng mình nhẹ, không phải vì nhiệt độ đã xuống âm, mà vì chợt nhận ra tôi đã sống một cách vội vã như thế nào! Chỉ để trốn tránh sự cô đơn và tự kỷ, tôi tự nhận thêm cho mình nhiều công việc mới, làm tình nguyện mấy thứ vớ vẫn trên trường, đồng ý lấy nhiều ca làm khi sếp hỏi: "Are you sure?"... và rồi hôm nay sinh nhật bản thân thì chính tôi lại quên đi mất, và rồi...vụt mất. Xe bus chạy trên con đường vắng bóng người, từng ánh đèn phố thị lập loè bên ngoài khung cửa tự nhiên đưa tôi về những kỹ niệm xưa cũ, trong dòng suy nghĩ miên man về mục đích sống của bản thân. Nếu ở Việt Nam, thì chỉ cần gõ 9 số, a lô một tiếng là đám anh em thân thiết tụ hội bất kỳ khung giờ nào nếu biết đó là sinh nhật tôi. Nhưng ở bên đất Tô thành này, tôi cũng có bạn chứ, có điều cầm điện thoại lên, trong danh bạ, hay lần mò trong list friend trên facebook, tôi chần chừ chẳng biết gọi ai.


Ừ thì ngày mai trời cũng phải sáng, như một quy luật trường kỳ của tự nhiên, và tới giờ thì cũng phải lo xách đít đi làm nếu không muốn bị đói giữa mùa dịch. Chỉ là đêm nay phải ráng gõ phím đôi dòng để nhắc nhớ tôi đã từng sống vội một cách đáng trách như thế nào, và cũng xin nhắc nhở bản thân và bất kỳ ai đọc được những dòng tự kỷ trong đây xin hãy luôn yêu quý bản thân mình, trân trọng từng phút giây vui sống trên đường đời này. 

Thôi thì mai và mốt, hoặc mốt nữa, ráng làm việc chăm chỉ, có tiền rồi tự tổ chức sinh nhật bù bằng con tôm hùm hay cua đá gì đó, hoặc là bất cứ thứ gì thích ăn, coi như an ủi cậu bé yếu đuối trong bản thân một chút, chứ không tự kỷ với suy nghĩ vẫn vơ riết rồi thêm già cả, trong khi thanh xuân chẳng dài bao nhiêu.

NDGBAO 22/01/2021






Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...