Chuyển đến nội dung chính

Lượm lặt cà phê cóc 1

Lướt vi vu trên con xe wave đỏ, vòng qua các cung đường Bạch Đằng và Trần Phú, gió đêm nay mát hơn hẵn mọi khi vì rằng đã chớm vài cơn mưa rào lúc sáng và giữa trưa, tuy nhiên, chút không khí lạnh này cũng không thể nào làm tan cơn buồn ngủ của một người đương mất ngủ. Muốn tỉnh ngủ thì cà phê thôi, đánh vòng một đoạn tôi rẽ vào quán 5D quen thuộc, mà những khi một mình… lại tự tìm đến đấy.


Cả chiều không viết được đoạn blog nào, cách bài cuối cùng cũng áng chừng 3 tháng, ừ phải rồi, kể từ lúc tôi nghĩ việc! Cái đầu mụ mị đi vì một nỗi đã lâu chưa đi làm, chỉ có học và học, mà học nào đã vào đâu, khi quyết tâm nghĩ việc để học anh văn, tôi mới đau đớn mà ngộ ra rằng, trong đầu đéo có chữ tiếng anh nào cả, dù rằng trong suốt những năm đại học cũng có lau láu được vài câu với tụi Tây. Vậy đấy, ở không học cũng chẳng xong, tình trạng thì đang thất nghiệp, đến viết vài chữ blog cho có cái gọi là … cũng không ra, thành thử cảm giác bản thân như kẻ vô dụng cực độ, như con hổ già hom hem, nằm mệt mỏi và rên rĩ trong công viên, ngậm ngùi nhớ về những ngày tháng xưa cũ nơi rừng thiêng.

Vào quán quen, ngồi đúng chỗ hay ngồi, và như mọi khi, bạn phục vụ đó ngay tức thì bưng ly trà đá ra, cùng câu chào quen thuộc: “Anh, cà phê sữa hả?”. Gọi ly cà phê đen pha thêm ít sữa, cũng nhờ thói quen này, tôi được dịp tiết kiệm kha khá, chứ cứ quen mỏ gọi bạc xỉu hay chanh đá thì giờ đây, khi vô công rỗi nghề, tiền đéo đâu mà đáp ứng những thói quen sang chảnh nữa, vậy là may ra cũng có cái làm tôi thấy an ủi. Ý là đời có chán thế nào thì ít ra vẫn còn vài đồng, đủ cà phê tối.

Cô đơn là khi? ... Một đoạn quote nhỏ nhảy lên newfeed của tôi trên facebook, những câu quote vô vị cứ mỗi năm đều đăng lên như cũ, nhằm câu like của mấy trang mạng lá cải, thường tôi không chú ý lắm, nhưng hôm nay lại khiến bản thân ngập ngừng vài giây, đủ lâu để đọc và ngắm nghía tấm hình cùng câu quote về sự cô đơn kia… Luôn tự thấy hài lòng vì có nhiều bạn bè và được cơ hội quen nhiều người thú vị, cá nhân tôi chưa hề biết cô đơn là gì, hoặc có chăng trong thâm tâm, tôi, bản thân đã cô đơn từ lâu lắm rồi, mà chưa kịp nhận ra. Nhưng có gì là đáng buồn? 
Vì cố nhiên đã tự quen dần với cô đơn thì nhận ra điều ấy không sớm hơn, lại càng cảm thấy bình thường.
Mỗi khi đêm xuống, cảm giác như thể tôi vừa uống phải viên thuốc đỏ của Morpheus vậy, những cuộc vui bấy lâu giờ hoá ra mộng tàn. 
Thời gian quả là thứ phải đáng để sợ, nó đã làm cho một bữa tiệc vui nào cũng phải đến hồi kết thúc, bản thân nó luôn sinh ra một sự gì đó, để khiến một người đang lạc quan phải hoá đau buồn, còn người đau buồn thì càng thêm đau khổ. 
Tôi đã từng có bạn, phải rồi! Nhiều đến độ, chẳng biết cà phê một mình là gì, giờ thành ra đã quen và chỉ thích ngồi nhâm nhi cà phê mà không cần ai bên cạnh. Phải chăng cô đơn là khi đang buồn, kéo list friend trên facebook hay zalo mà cứng tay, không biết phải rũ ai đi chơi cùng, là khi chỉ việc rủ những đứa bạn thân chí cốt đi chơi hoá ra là điều xa lạ, vì đã lâu lắm rồi chưa được gặp hoặc tự dưng khó gặp. 

Nhìn xung quanh quán, cũng vài con người đó, mặc dù chưa một lần nói chuyện, nhưng cảm giác gần gũi hơn bao giờ hết, hẵn là cùng chung một xúc cảm, những trai, gái lẻ loi, người ly cà phê, người chai nước ngọt, cứ mãi cắm đầu vào chiếc smart phone, cũng như tôi cắm mặt vào cái macbook này :)) Chợt cảm thấy buồn cười hơn bao giờ hết, vì thời sinh viên, giữ lúc cao trào của những hoạt động xã hội, của sự giao lưu đó đây đang rất là vui vẻ, tôi ngây thơ một cách ngớ ngẫn :)) đã tự vấn bản thân luôn đặt quan hệ anh em/ bạn bè lên trên mọi cung bật tình cảm bèo dạt mây trôi của đôi nam nữ yêu nhau, thì giờ đây bạn thân ta rồi cũng xa ta, để rồi câu nói năm nào trên bàn nhậu của chúng bạn “Thà bỏ bồ chứ không bỏ bạn…” chỉ còn là dư âm của kỹ niệm.

Đến đây cũng nên có chút tự vấn, phải chăng bao năm qua, tôi đã ra một kẻ đồi bại, ăn ở đến độ, chó chê mèo mữa, rũ rê không ma nào ngó? Cũng là không hẵn, chỉ là… đâu phải ai cũng thích hợp để hú hí cà phê hay đi chơi phải không nào? Ế hay cô đơn cũng có cái giá của nó chứ, dù là rẻ như bèo. Cá nhân tôi luôn là nguồn vui của các lần tụ tập, người dẫn chuyện hài hước để mỗi dịp tám của đám bạn bớt phần nhạt nhẽo, thì lúc này đây tự dưng cần tìm ai đó làm nguồn vui và khơi dậy cảm hứng thật chẳng biết gọi ai.
Nhiều khi bản thân đã cô đơn quá lâu, đến một lúc nào đó tuyệt nhiên chỉ thích cô đơn mà thôi.
Và có lẽ vậy, phần lớn đám bạn, thiệt chả biết gọi đứa nào mà cùng tâm sự, như lúc còn học sinh, khi đang là sinh viên. Vài thằng có bồ thì ngày ngoài 8 tiếng ngủ và 8 tiếng đi làm ra, nó lại chẳng phải túc trực bên má nhỏ của nó để mà vun đắp cho tình yêu mới chớm, còn mấy con bạn có gấu thì thôi hãy yên lặng, và chờ khi nào nó chủ động rũ đi… cùng bạn trai nó, vì ta cũng nên tế nhị cho những sự nhạy cảm cần có trong các cuộc yêu và cả cuộc ghen tuông nữa. 

Ah! Còn các chiến hữu nơi công sở nữa chứ! Nhưng cùng là đồng nghiệp, nếu không ưa nhau thì càng lại không nên phiền đến nhau sau mỗi giờ tan tầm, mà có chăng thân thương thì công việc cả ngày đã chưa đủ ớn hay sao, mà lại tiếp tục bàn tán nói xấu sếp và công ty :)). Vậy nên, tốt nhất chúng ta, những chàng trai trẻ trong độ tuổi này, hãy tải ngay Zalo, Beetalk, hoặc Tinder cũng được, hay đại loại các app chat chít khác, để mà rãi thính kiếm gấu an phận vậy.

Sài Tinder thử, gái xinh đâu không thấy, chỉ toàn đụng lũ bạn bè bị tụi nó troll sml :((

Như những đứa vác tù và hàng tổng đi xung phong, tình nguyện giúp đở xã hội, lúc sa ngã lại về vòng tay bố mẹ, những kẻ chén chú chén anh, huynh đệ thân quyến, lúc chán đời thì chỉ có tìm về với vợ, còn tôi tôi chỉ mong có gấu là đủ rồi. Chắc cũng đã đến lúc rồi nhỉ, ơ mà gấu ơi em ở đâu!

14/7/2017 (Bài viết trong những ngày dài thất nghiệp buộc phải nghỉ hè)

Bạn ơi! Đọc tới đây, cũng đừng nên vội quá bi quan vì cuộc sống vốn đã nhiều bi kịch sẵn có, cứ luôn tự tin và tự tạo chút lạc quan nhé! Vì rằng không thử gõ cửa thì bố đứa nào biết mà mở. Thế nên lâu lâu, hãy thử mạnh tay gõ vài câu vô nghĩa gửi đứa bạn đã lâu chưa gặp trên facebook, nhắn cái tin hú hí với những số điện thoại lâu rồi chưa gọi, biết đâu lại có một buổi trò chuyện ra trò và đáng nhớ. :))
Đến những quán cà phê cóc, người ta đơn giản là kiếm một cái ghế thấp, ngồi khom lưng lại, uống ly cà phê, mắt nhìn đường phố, nom như mấy con cóc đang ngồi bên rìa ao đầm.
Đang lúc điện thoại hư không sửa được, lại thêm cảnh gọi rũ cà phê mà thế đéo đứa nào cũng bận, thành thử đau đớn đến độ viết ra cái bài sớ thảm thương này, ahuhu, nhưng mà việc có gấu đúng là hệ trọng lắm chứ chẳng đùa được ahihi :3
Lượm lặt 3

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...