Chuyển đến nội dung chính

LƯỢM LẶT CÀ PHÊ CÓC 4

Trong cơn mưa nặng hạt, hơi đất bốc lên sau cả buổi sáng dài nắng nóng, tạo cảm giác rất nực, và quán cà phê cóc, nhờ có mưa và hơi đất tạo một cảm giác ấm lạnh thật dễ chịu đến lạ, xoa dịu những tâm hồn đang cô đơn, đã vốn quen với cái lạnh nhưng vẫn luôn đau đáu muốn được sưởi ấm con tim.
Kỷ yếu tốt nghiệp, chủ đề cất cánh bay xa, ai dè vừa ra trường rớt cái bịch.
Trong tiếng rả rích của những đợt nước như trút xuống, một tiếng gọi nhỏ làm chàng trai đang ngồi 1 góc chợt tỉnh giấc, gạt làn khói trắng miên man, trong mơ màng anh từ từ nhìn rõ được một cô gái, dáng nhỏ nhắn, tóc ngắn, đương dơ tay vẩy vẩy.

– Ra khi nào? Sao không báo sớm – Cô gái giọng phấn khởi
– Ra từ tối qua mệ ơi! Moẹ, đáng lẽ bay tới chiều là đến nơi mà delay quá, về trễ nữa đêm, nên ngủ luôn cả sáng – Cậu trai ra giọng như vẫn còn bực chuyện hôm qua.

Hai đứa, từ lúc ra trường, mỗi người một ngã, dù là ở cái thành phố đáng sống bậc nhất, vốn được rêu rao và ca tụng trên những mặt báo, nhưng những điều đó chưa bao giờ đủ để níu giữ được tuổi trẻ, họ, những con người đương xuân sắc với khát vọng mãnh liệt, luôn muốn dấn thân vào những cuộc thách thức để mặc đời xô đẩy.

Cô gái tóc ngắn, đeo kính cận kia tên Ngân, đang dịp thất nghiệp nên về Đà Nẵng an hưởng chút tuổi già, chờ dịp quẩy trở lại, còn bạn nó – Hưng, vì có việc công ty cũng về Đà Nẵng nên tranh thủ về thăm nhà luôn, bạn với bè khác nhau ở những lúc đi thật xa và thật lâu, để khi trở về thì đến bên ta chỉ có bạn chứ bè thì như chưa từng tồn tại.

Hưng gọi ngay Ngân lúc nó vừa đáp đến sân bay, mà do đã quá nữa đêm, nên nó chỉ kịp nhắn một cái tin cộc lốc “Về rồi, mai cf nhoé”, ấy là sáng nay Ngân đã tự đến ngay quán cà phê đó mà chẳng cần hỏi vặn lại, bạn thân thì chỉ hiểu nhau đến mức ấy là cùng.
Ở gần mà rũ cà phê cũng khó khăn, kèo này mỗi cuối năm mới có một lần. Nhân dịp bạn ở Mẽo mới về Việt Nam định cư.
– Giờ dự tính sao! Mày nhảy còn hơn cóc, thất nghiệp 2 tháng rồi đã thấy chán đời chưa – Hưng trêu chọc
– Chẳng sao cả! Đời vẫn cứ vui khi ta vẫn còn vui đó thôi – Ngân đáp lại một câu chưng hửng.
– Tức là vẫn còn thấy vui ah?
– Ừ, vẫn vui, và cảm thấy vui hơn trước!
– Trước thế nào? Sao giờ lại vui đến vậy?
– Trước, chán, 12 tiếng một ngày, toàn tụi tây, không cảm xúc
– Ai chẳng vậy, đi làm mà, tiền kiếm được nhiều còn gì
– Chán, nên kiếm được nhiêu tiêu hết, h về ăn bám bố mẹ – Ngân cười
– Thế còn mày! Nhìn cái tướng này ế thúi, lại có khi còn chán hơn ta – Ngân hỏi ngược lại
– Ừ! Cũng chán, lúc sinh viên lắm mơ mộng thì ra đời lại đầy những cái chán – Hưng rít hồi thuốc lá, giọng trầm ngâm
– Chán đến mức hút thuốc thì đúng là chán thật! Bỏ đi nha mày
– Ừ! Khi nào mày có gấu rồi ta mới bỏ – Hưng cười lớn
– Má – Ngân liếc nó một phát, rồi cũng tự cười thầm.

Mưa ngừng rơi, chỉ còn những cơn gió làm không khí lạnh hẳn lên, hơi đất đã không còn, 2 đứa nhìn ra phía xa con đường, không nói không rằng, ngồi ngẫm nghĩ sau những hồi hỏi thăm và cười đùa, sau bao nhiêu bộn bề lo toan của những năm đầu bươn chải, một điểm dừng để cà phê cùng vài đứa bạn, làm chúng nhận ra rằng, ai dù mạnh mẽ đến mấy, cũng cần có một điểm tựa, một nơi bình an cần tìm về, tiếp thêm chút sức lực trước những cơn giông bão đang đến, và đằng sau mỗi cơn bão giông, luôn là một quãng trời tươi mới như một món quà thú vị mà thượng đế ban tặng.

– À mà cái kèo đi Đà Lạt của nhóm mình thế nào rồi? – Ngân vặn hỏi.
– À Ừ chắc là đợi đến dịp cả hội cùng thất nghiệp một lúc quá – Hưng cười nói.
Đến quán cà phê này, người ta đơn giản là kiếm một cái ghế thấp, ngồi khom lưng lại, uống ly cà phê, mắt nhìn đường phố, nom như mấy con cóc đang ngồi bên rìa ao, đầm.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...