Chuyển đến nội dung chính

Ra trường không có kinh nghiệm, sợ thất nghiệp??? P. Cuối

Nếu đọc được đến đây hẳn là bạn cũng đang giai đoạn nữa chừng xuân của năm 4 hoặc chuẩn bị năm 4, nhưng dù có năm nào thì cũng hãy cứ khoang vội, ta ún ly trà ăn miếng bánh, đọc cho nốt cái series dài ngoằn này, hy vọng những gì tôi viết trước giờ không làm bạn chán, mà nếu có chán thì cũng chịu thôi chứ biết sao giờ ahuhu.

Cuối năm 4

Nên nhớ, đừng bao giờ căng thẳng và hoang mang gì cho nhiều, khi thấy lũ bạn tốt nghiệp sớm hơn, cứ ngày ngày đều đặn úp ảnh facebook/zalo khoe văn phòng nơi đi làm (Tôi dám cá rằng, hết 7/10 đứa đó sẽ lại thất nghiệp, đúng ngay lúc bạn vừa có công việc mới, sau ra trường). 

Cuộc sống luôn có nhiều thứ bất ngờ cần khám phá mà, và cảm giác thất nghiệp cũng đáng để trãi nghiệm đấy, hihi. Đùa một chút cho vui, chứ giai đoạn này, hãy tham gia những chương trình kỷ yếu, những tiệc chia tay thấm đẫm mùi bia rượu cùng ít nước mắt với lũ bạn sồn sồn (Những đứa đã đồng hành với mình, từ lúc chưa có gì, đến lúc chẳng có gì thật...đó là những con người đáng trân trọng trong đời này), hãy lưu giữ những khoảnh khắc đẹp nhất cuối thời sinh viên, vì dù bạn có thành công, giàu có bao nhiêu, thời gian trước đó, cũng không thể mua lại, dù bạn ráng cày để lấy ít phẩy mấy tín chỉ năm cuối, để bằng giỏi hay xuất sắc, thì những ký ức thời sinh viên mới chính là niềm vui nho nhỏ mỗi khi chán đời tuổi trung niên.

Những kỷ niệm đẹp, tôi thiết nghĩ là nguồn động lực lớn để giúp bạn vượt qua những khó khăn sau này, trong độ tuổi 23 – 27, những người bạn năm ấy, sẽ có thể là người giúp bạn vượt qua những khủng hoảng hậu tốt nghiệp, một lần nữa, hãy dành thời gian cho khoảnh khắc đáng nhớ này cùng bạn bè nhé!

Cuối năm 4 rồi, nếu cuộc sống bạn khó khăn, phải bươn trải kiếm tiền mà đành lỡ mất các hoạt động tình nguyện làm đẹp CV hoặc chẳng thể kham nỗi mấy công việc thực tập không lương (vì mưu sinh) để có được số năm kinh nghiệm, thì chớ vội lo, tôi hiểu điều đó, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Chỉ cần bạn cố gắng và đừng từ bỏ những quyết tâm của mình là được. Kết thúc bài này, tôi xin gửi một vài điều về vấn đề xin việc làm, mà tôi ngầm hiểu được, dành tặng những ai có cùng nỗi niềm trên.

Phần mô tả tuyển dụng.

Nếu người ta yêu cầu trên 2 – 3 năm kinh nghiệm, nghĩa là cần người đã đi làm và đang muốn một vị trí tốt hơn, tuy nhiên nếu người ta ghi từ 1 đến 2 năm kinh nghiệm, nghĩa là không có kinh nghiệm nhưng thể hiện được tính cách và kỹ năng mềm phù hợp, bạn sẽ đậu.

Tôi làm agency nên có lẽ tôi hơi cảnh giác với mấy vụ tuyên truyền các bạn ah, nhưng đã là một người sinh viên trí thức, đừng nên vội tin vào báo lá cải, báo cho tuổi xì tin.

Đa phần, đừng tin nhiều vào lều báo, hãy tự kiểm nghiệm thông tin, yêu cầu tuyển dụng trực tiếp từ các trang tin tôi gửi các bạn, và sự thực là đối với những công ty, tổ chức có uy tín, họ sẵn lòng tuyển sinh viên chưa có kinh nghiệm để đào tạo (Chỉ cần năng nổ, và có ngoại ngữ) – Sự thật là càng non trẻ, mà càng không phải bằng giỏi hay xuất sắc thì người ta lại càng khoái (Nếu bạn quá giỏi, họ e ngại bạn không trung thành và sẵn sàng nhảy việc, và chẳng ai muốn đào tạo những kẻ không có cam kết lâu dài với công ty).
Nếu không có kinh nghiệm, phải chắc chắn có ngoại ngữ, rồi ra đời, nghề sẽ lại dạy nghề, cộng với sự thành thật, bạn sẽ không sợ thất nghiệp.
Không có kinh nghiệm thì hãy cứ thành thật trong cuộc phỏng vấn, và dù người ta đòi 3 năm kinh nghiệm, nếu bạn thích thì cứ nhích, nộp đơn (Thà nộp còn hơn không nộp, tốn vài ba ngàn in ấn, hoặc scan để gửi mail, rồi biết đâu lại được nhỉ?).


Lúc phỏng vấn thì hãy thành thật, nội dung thành thật đại loại như sau: 

Em không có kinh nghiệm, đây là điểm yếu của em khi chưa có cơ hội được thực tập mảng này (thừa nhận, chứ đừng đổ lỗi nhé), nhưng (thừa nhận xong thì cho giải pháp) điểm mạnh của em là còn trẻ và học nhanh mọi thứ, em có ngoại ngữ và em sẽ cố gắng (Đừng nói em tin rằng nhé, động từ “tin” khá chủ quan và mang tính ảo tưởng sức mạnh) vừa làm, vừa học hỏi – Linh hoạt, tự biên tự diễn một cách thành thật có chủ đích nhé 

Note nhỏ gửi tới bạn:

Tôi học ngành Ngoại Thương, sau ba tháng cà phê dạo, kể từ lúc tốt nghiệp, tôi xin vào một công ty Logistic của Nhật, buổi sáng trước khi phỏng vấn, tôi lôi các sách vở đã được dạy học về điều khoản Incoterms 2010, các luật hàng hải, giao nhận… Rồi lúc chiều lên gặp chị nhân sự bên đó, trước bao ứng cử viên máu mặt, dày kinh nghiệm và thạo đời, đến từ Hồ Chí Minh, Hà Nội, chị hỏi tôi đúng hai câu. 

Câu một là hãy tự giới thiệu về em (Bằng tiếng anh) tôi run quá trời, nhớ mẹ gì đâu, tôi chỉ nhớ lý thuyết đã ôn là mấy cái điều luật Incoterms 2010, tôi vội trả lời cơ bản các thông tin cá nhân và sở thích, xong.

Tiếp câu thứ hai là ” Bảo, em mới ra trường nhỉ?” Tôi ngay lập tức, “dạ” cái rụp rồi chị ấy cho tôi về, vì chị nói rằng mới ra trường nên thôi, không có chi để hỏi (Ôi vãi!!). Ngay chiều hôm sau, lại đang ngồi cà phê thì tôi nhận tin báo được tuyển vào làm :)). Vậy đấy, nhiều lúc chăm chăm vào cái kinh nghiệm ở đâu đâu ấy, rồi tưởng nó to quá, đọc thêm mấy cái tin báo thất thiệt lại thêm hoang mang mà quên mất bạn còn nhiều điểm cộng để thể hiện với nhà tuyển dụng 

Sau này tôi mới hiểu ra, tuổi trẻ không chỉ là cái tuổi đẹp nhất của đời người sinh viên, mà đó còn là thế mạnh độc quyền của chúng ta, không một sự kinh nghiệm nào có thể đánh đổ. Bạn có thể không có kinh nghiệm, nhưng bạn có quyền yêu cầu được trải nghiệm.
NĐGBAO 22/4/2017

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...