Chuyển đến nội dung chính

Ngày 8 Tiếng, Đời Công Sở P. Cuối

Cây kim giờ buổi chiều đã điểm đúng số 5, còn cây kim phút điểm ngay số 6 có hơi lệch chút về phía trái. Những uể oải cả sáng đến giờ dường như tan biến đâu mất. Khi giờ hoàng đạo đã điểm, người tôi chợt như con thú hoang đang chờ sổ lồng. 

Lúc đi làm về, ngẩm lại đôi chút thấy cảm thời gian sao trôi nhanh quá đỗi, ánh tà dương heo hắt trên từng mảng tường toà cao ốc, len qua vài ngọn cây, với chút tia nắng còn sót, le lói sau mỗi tán lá, như báo hiệu một ngày dài đã vội chết ngay tại thời điểm ấy, và khi đêm về, chỉ còn mình ta với riêng ta.


Từ đây, trên con đường về, sau khi bước ra khỏi công ty, cảm giác tiếc nuối của lúc sáng sớm, khi ngồi uống cà phê về những chuyện chưa làm được tối qua đã không còn. Một sự hối hận kinh khủng khác trỗi dậy, nếu như hôm qua còn nuối tiếc về những điều chưa làm được thì giờ đây, trong thâm tâm tôi hối hận vì tự ngẫm lại, cả ngày hôm nay đéo hiểu tôi đang sống vì điều gì?

Rõ ràng, chưa làm được những chuyện dự định chỉ khiến chân ta chậm bước, còn không biết bản thân phải làm gì thì chẳng khác nào cỗ máy có hình dáng con người. Trời càng về chiều, gió càng mạnh, cơn gió trái mùa thổi tung bay cát lá bên vệ đường, bổng từng hạt mưa nhẹ rơi nhanh trên vai, mặt, những hơi lạnh sộc vào thân thể, cái tình thế ấy, khiến con người ta đương buồn lại phải chứng kiến một cảnh chẳng mấy vui, thật đồng điệu, nhờ đó, tự dưng cũng thật đẹp, một nét đẹp của tuổi trẻ thời ngây dại (Kiểu như xấu toàn diện thì thành ra đẹp lạ).

Khung cảnh ảm đạm đã làm con đường 3 phút xe máy về tới nhà thành ra cả đường đời của chính người đang cảm thận, hoặc chính tôi đang cố tình chạy xe chầm chậm cho an toàn vì tháng trước phóng ngu, bị té sml một lần nên vẫn còn dợn. Trên cung "đường đời" từ chỗ làm về ngôi nhà thân thương, tôi cứ miên man nghĩ suy về câu nói của sếp, liệu rằng tôi có đang đánh mất tuổi thanh xuân của chính mình?!

Về đến nhà là vũ như cẩn, vứt cái cặp qua một bên, tôi nằm nhoài lên nệm, uốn mình cuộn vào tấm chăn như con sâu róm sau khi nhả kén, và ngủ. Ngoài trời mưa vẫn tí tách rơi, không trút ào ào như mọi hôm, mà cứ lả tả từng đợt nhỏ, như sự uất ức nhoi nhói, rên rĩ trong tim tôi lúc này. Phải chi cái tình cảnh ấy mà chia sẻ được một cách trọn vẹn cho những người xung quanh, thì may ra thế giới này đã dể thở hơn đôi chút, nhưng không, đa phần là tự ta cất cho riêng ta và những tâm tư ấy, chỉ đành để thổ lộ với chính ta mà thôi. 

Mọi sự cả ngày nay vẫn như vậy, hôm nay cũng như hôm qua và như mọi ngày, liệu rằng những sự như vậy sẽ còn tiếp diễn, những lời tự nhủ trong lòng, tự hứa với bản thân biết khi nào thực hiện, ôi cái tính trì hoãn đã tạo nên tôi thành ra một con người đáng chán và đáng xấu hổ như thế này các bạn à.
Hết hình mô tả blog, tấm cuối lấy bức này cho tươi sáng xíu, chớ nội dung ảm đạm quá :))
Đôi lời sau đây, cũng từ chính cái lap top, nơi tôi vẫn thường dùng viết blog, phần nhiều cũng làm lý do để tránh né những việc chính đáng hơn, mà tôi đã lên kế hoạch phải hoàn thành trước đó. Những dòng tâm sự này, hy vọng bạn đọc được đủ các phần, để có giây phút nào đó mảy may đồng cảm ngộ mà bớt buồn cho sự đời, cũng hy vọng đọc xong rồi thì hãy có thêm cái vững tâm, cái khí thế để sống dậy những đam mê thuở tân thời, đủ quyết chí để thực hiện những dự tính hoài bão trong tương lai.

Tuổi trẻ rất đẹp nhưng đôi lúc cũng chua chát, tận cùng cái vị chua chát đó mấy ai cảm được dư hương dịu ngọt.

Trân trọng,
NĐGBAO 3/4/2017

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÀ VĂN THIẾU NHI (P1)

Thời gian trôi đi đem đến con người ta nhiều thứ hay ho nhưng rồi cũng lấy đi vài thứ đáng giá như một sự bù trừ. Người viết truyện thiếu nhi Một buổi chiều đầu mùa hạ, bầu trời Toronto lúc nào cũng như khoác lên mình sắc tím nhàn nhạt, một màu u buồn như tâm trạng của người đàn ông đang lặng lẽ trở về nhà hôm nay. Người đó là Henry — một nhà văn thiếu nhi lừng danh khắp thế giới. Sau buổi họp dài mệt mỏi với nhà xuất bản, Henry bước đi trong sự mỏi mệt. Áp lực vô hình đang siết chặt lấy ông — hạn nộp bản thảo mới đã cận kề, mà trong đầu ông vẫn trống rỗng, chưa có ý tưởng hay ho nào thực sự khiến ông hứng thú. Dường như, tuổi tác đang tỷ lệ nghịch với trí tưởng tượng của chính nhà văn này. Ngày còn là sinh viên, Henry đã gây tiếng vang với những truyện ngắn dành cho thiếu nhi đăng trên các tạp chí lớn ở Canada. Ngay sau ra trường, ông được trọng vọng trong ngành, vừa là nhà văn nổi tiếng, vừa là giảng viên văn chương tại chính ngôi trường lúc xưa theo học. Nhưng giờ đây, những gì ô...

TẬP TRUNG!!

Trong một viễn cảnh mơ hồ nào đấy ở tương lai, khi mà tôi đang có một địa vị vững chãi cùng sự nghiệp hoàn mỹ thì một âm thanh quen thuộc phát ra đằng sau lưng, một tiếng gọi kéo tôi về với thực tại. "Hey Hên-rì, did you not get enough sleep? Were you up to something last night ?!"- Sếp da đen của tôi đã hỏi như vậy, cùng với nụ cười khả ố biểu lộ cái ý niệm đen tối nào đó, khi thấy một đứa mọi ngày hay nhanh tay lẹ mắt trong giờ làm; thế mà hôm nay, lại đứng đực ra như kẻ vô hồn, làm đồ ăn thì thiếu sót. Ôi trời ơi! Đã nói đúng còn nói to, nhưng mà câu đó tiếng Anh tôi chẳng biết nói sao, nên chỉ đành cười trừ, cho đỡ quê, đáp gọn một câu "Oh, sorry, I am sick!", không quên kèm theo vài tiếng ho khụ khụ cho hợp với cái ngữ cảnh và nội dung trả lời. Trên con đường về nhà từ chỗ làm, và cũng từ nhà đến quán cà phê quen thuộc, cũng ngay trên những chuyến tàu giữa trời đông, tôi đã có những cái dịp, nếu mà không ngủ gật thì có thể là tiếp tục suy tư đăm chiêu về nhữn...

SINH NHẬT TUỔI 31

Dầu cho có lắm đứa bảo tôi tuổi mụ cũng đã ra 32 33, nhưng mà tôi thì trong tâm trí mình cứ vẫn thích ở tầm cái tuổi 22 23 thôi! Quán phở Linh quen thuộc, nằm trên đường College, có bánh phở tươi. Làm tô phở đón tuổi 31. Ấy chỉ là do cái trí tưởng tượng mong manh trong tôi còn đang cố níu kéo tuổi xuân, thứ đang gào thét đòi bù đắp sự thiếu thốn lúc trai trẻ. Chứ những nếp nhăn hằn trên gương mặt nào thể che mắt được tâm tư. Mỗi khi soi gương, tôi, như một bà lão già đang luyến thương tuổi xuân thì. Khổ thay, một ông lão nếu soi gương tiếc nuối tuổi xuân hẵn đã bị phê phán, nên đôi khi, lâu lâu tôi chỉ vội dám liếc ngang, cười một cái thật tươi trước gương, đặng xem sự vui vẻ yêu đời có còn đó trên gương mặt này.  Cũng may nhờ sự khai sáng của đứa bạn cùng nhà, tôi đã có một thói quen dưỡng da từ vài năm trước, chăm sóc khuôn trăng đầy đặn này mỗi đêm, để những khi tôi làm trò con bò người ta nhìn vào cũng không thể bĩu môi rằng ông này già mà làm trò lố lăng! Nếu được phép mở mồm ...